80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca - Chương 171: Quý Yến Lễ Đau Lòng

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:21:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Ngạn Tâm mắng đến nóng nảy, oán hận đá thêm vài cái Chu Tuệ Phương, cuối cùng cũng đá cho Chu Tuệ Phương im bặt.

Không Kiều Ngạn Tâm kiềm chế, Tống Tiểu Đào thoát khỏi thùng nước, chỉ là sặc đến sắc mặt trắng bệch, há miệng rộng thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, quả thực vô cùng chật vật.

Kiều Ngạn Tâm cầm cục đá tiếp tục ép về phía Tống Xuân Nga. Tống Xuân Nga chỉ cảm thấy Kiều Ngạn Tâm giống như ác quỷ bò từ địa ngục, như hổ mới xuống núi. Kiều Ngạn Tâm điên , ngay cả nó còn dám đ.á.n.h, huống chi là nó chứ!

“Kiều Ngạn Tâm ăn thịt !”

Tống Xuân Nga hét lên một tiếng chạy khỏi vườn rau, bất chấp nó và Tống Tiểu Đào sống c.h.ế.t thế nào, nhấc chân chạy.

Tống Tiểu Đào khó khăn lắm mới đỡ Chu Tuệ Phương dậy, hai trong lòng đều chút sợ hãi, nương tựa chạy trong tình trạng chật vật chịu nổi.

Kiều Ngạn Tâm chịu đựng phẫn hận mặc cho hai đó chạy xa. Cô hiện tại chút mất kiểm soát, gần như thù hận cho choáng váng đầu óc. Nếu hai con còn , cô sợ sẽ chuyện điên rồ hơn.

Đợi khi ba đó biến mất, Kiều Ngạn Tâm mới nhận ba tên hỗn đản chọc giận đến cả run rẩy, nước mắt kiểm soát mà rơi xuống. Nhìn vườn rau tan hoang, trong lòng tủi khó chịu đến cực điểm.

Khóc một lát , cô lấy tinh thần, đỡ từng cây rau xanh giẫm đổ dậy, giàn dưa chuột một nữa buộc chắc, cây dưa chuột non đứt cũng dùng dây thừng buộc giàn...

Cánh cổng rào là Quý Yến Lễ dùng tre đan lắp lên, hiện tại cánh cổng rào xiêu vẹo ngã sang một bên, đó còn thủng một lỗ lớn, dùng nữa.

Thu dọn xong vườn rau, mặt trời lặn núi. Kiều Ngạn Tâm đến bây giờ còn ăn cơm xong, bụng kêu ục ục.

Cô móc chìa khóa mở cổng viện, đẩy xe đạp về sân, mở vòi nước rửa sạch tay và mặt. Tống Xuân Nga và Chu Tuệ Phương tay cũng đủ tàn nhẫn, đặc biệt là Chu Tuệ Phương giẫm đạp mấy cú đá lưng cô, dùng hết sức lực. Kiều Ngạn Tâm động một chút, đều sẽ đau đến hít khí lạnh...

Món ngon thể vá lành vết thương cuộc sống, tâm trạng tồi tệ lặng lẽ tan biến. Tâm trạng Kiều Ngạn Tâm càng , càng ăn phong phú một chút.

Nga

Cô mở tủ lạnh, lấy một túi sườn non băm thành miếng nhỏ, rửa sạch hai quả cà chua, bóc mấy tép tỏi, rửa sạch một nắm hành lá, hầm một bát sườn, ăn sạch hết trong một .

Đặt bát đũa xuống, sức lực, trong lòng cũng dễ chịu hơn nhiều. Cô cọ rửa sạch sẽ nồi niêu bát đĩa, lấy quần áo sạch, phòng vệ sinh.

Tắm rửa thời điểm, cô soi gương trong phòng vệ sinh, lưng xanh vài mảng. Kiều Ngạn Tâm c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hối hận vì giá trị vũ lực của quá thấp, thể đập nát miệng Tống Xuân Nga.

Người khi yếu ớt, sẽ đặc biệt ỷ cận. Kiều Ngạn Tâm lúc liền đang liều mạng nhớ nhung Quý Yến Lễ. Nếu Quý Yến Lễ vườn rau nhỏ của cô hủy, khẳng định còn đau lòng hơn cô. Như tưởng tượng, khóe mắt Kiều Ngạn Tâm đỏ hoe.

Mặc xong quần áo mới khỏi phòng vệ sinh, chuông điện thoại liền vang lên. Kiều Ngạn Tâm bước nhanh đến nhấc điện thoại, ống truyền đến giọng trầm ấm ái của Quý Yến Lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-171-quy-yen-le-dau-long.html.]

“Ngạn Tâm, đang gì?”

Không , thấy giọng Quý Yến Lễ, nước mắt Kiều Ngạn Tâm liền lã chã rơi xuống, yết hầu nghẹn , thế mà một câu cũng nên lời.

Quý Yến Lễ căng thẳng đến mức ngón tay nắm micro đều trắng bệch, lông mày dài nhíu , giọng khàn khàn: “Ngạn Tâm, ? Xảy chuyện gì?”

“Yến Lễ... Em cùng đ.á.n.h ...”

Nghe Kiều Ngạn Tâm giọng mang theo tiếng nức nở, Quý Yến Lễ tim đều nát. Lại cô cùng đ.á.n.h , gân xanh nắm tay khỏi nổi hẳn lên.

Trong mắt Quý Yến Lễ, Kiều Ngạn Tâm nũng nịu, gió lớn một chút, đều thể thổi bay . Cô cùng đ.á.n.h , chẳng là đơn phương đ.á.n.h ?

“Ngạn Tâm, em hiện tại ở , thương nặng , sẽ gọi điện thoại bảo đón em bệnh viện ngay.”

Giờ khắc , Quý Yến Lễ hận thể mọc cánh bay đến bên cạnh Kiều Ngạn Tâm, ôm cô bé nhỏ lòng, tận tâm tận lực mà yêu chiều một phen.

Kiều Ngạn Tâm hít hít mũi: “Yến Lễ, em , cũng chịu thương tích gì... Em cùng Chu Tuệ Phương đ.á.n.h , em lấy cục đá đập nát miệng bà ...”

Kiều Ngạn Tâm tủi kể bộ quá trình cô và ba con Chu Tuệ Phương đ.á.n.h .

Quý Yến Lễ khi xong, kinh ngạc đau lòng. Anh nghĩ tới Kiều Ngạn Tâm xinh như nụ hoa, đ.á.n.h lên thế mà cũng hung hãn.

Tiếp đó đau lòng : “Ngạn Tâm, bảo cảnh vệ đưa em bệnh viện, em ở trong nhà chờ, sẽ gọi điện thoại ngay.”

“Không cần,” Kiều Ngạn Tâm thở dài, , “Yến Lễ, em chuyện gì, chỉ là đặc biệt tức giận đặc biệt đau lòng. Vườn rau nhỏ của em con Chu Tuệ Phương phá hoại, cánh cổng rào lắp cũng hỏng .”

Nói đến vườn rau nhỏ, vành mắt Kiều Ngạn Tâm đỏ hoe.

“Ngạn Tâm, em xác định chứ?”

Giọng Kiều Ngạn Tâm nhẹ nhàng hơn vài phần.

“Ừm, thật sự , với sức chiến đấu của Chu Tuệ Phương, căn bản đối thủ của em. Tính trận vẫn là em thắng đấy.”

 

 

Loading...