“Cô mau dẫn Kiều Ngạn Tâm đến văn phòng hiệu trưởng !”
Vương lão sư đắc ý dào dạt bỏ .
Trong lòng Lý lão sư nặng trĩu, chị bước nhanh đến cửa lớp, vẫy tay về phía Kiều Ngạn Tâm.
Kiều Ngạn Tâm lập tức rời khỏi chỗ .
Hai thầy trò đến chỗ vắng vẻ, Lý lão sư nghiêm mặt hỏi: “Ngạn Tâm, rốt cuộc em và Quý Hướng Viễn là chuyện gì?
Mẹ của đến tìm hiệu trưởng, em câu dẫn con trai bà .”
Trong lòng Kiều Ngạn Tâm thót một cái.
Loại chuyện từ đến nay đều là ba thành hổ, càng bôi càng đen, cô cần nhanh ch.óng tự chứng minh sự trong sạch của .
Kiều Ngạn Tâm nhanh ch.óng bình tĩnh từ cảm xúc hoảng loạn, : “Lý lão sư, cháu và Quý Hướng Viễn chỉ hợp tác biểu diễn tiết mục ở đoàn văn công, ngoài còn bất kỳ giao thiệp nào khác. Hơn nữa cháu dám cam đoan, tuyệt đối bất kỳ ý đồ trong sáng nào với , xin cô hãy tin em.”
Lý lão sư thấy Kiều Ngạn Tâm giọng điệu chắc chắn, giống vẻ tật giật , cũng tin đến hơn nửa phần.
Chị vỗ vỗ vai cô, : “Ngạn Tâm, cô tin em, cô sẽ cùng em để giải thích rõ ràng tình hình với hiệu trưởng.”
*
Lý lão sư dẫn Kiều Ngạn Tâm đến văn phòng hiệu trưởng, Bạch Ninh thấy Kiều Ngạn Tâm lập tức xù lông, lên chỉ Kiều Ngạn Tâm tức giận trách cứ: “Kiều Ngạn Tâm, cô là cái thá gì mà cũng dám câu dẫn con trai ?
Cũng tự soi gương xem xứng !”
Kiều Ngạn Tâm hề sợ hãi, đôi mắt đen láy chằm chằm khuôn mặt vặn vẹo vì phẫn nộ của Bạch Ninh, hỏi: “Bạch lão sư, bắt gian bắt tại trận, cô dựa cái gì mà câu dẫn con trai cô?
Có bằng chứng gì ?”
“Bằng chứng? Ha ha! Cuốn nhật ký của con trai chính là bằng chứng nhất!”
Bạch Ninh gào lên, ném cuốn nhật ký của Quý Hướng Viễn Kiều Ngạn Tâm.
Hiệu trưởng hề đắc tội Bạch Ninh, chỉ Kiều Ngạn Tâm : “Bằng chứng rành rành, còn mau nhận với Bạch lão sư!
Nga
Kiều Ngạn Tâm, nếu thái độ nhận của em , thể giúp em cầu xin Bạch lão sư, nếu Bạch lão sư thể tha thứ cho em, thể xử lý em!”
Bạch Ninh hung hăng khoát tay: “Không , nhất định đuổi học Kiều Ngạn Tâm! Nếu chuyện sẽ để yên cho các !
Hôm nay nó thể câu dẫn con trai , ngày mai là thể câu dẫn hết lượt các nam sinh, nam giáo viên của trường trung học Dục Anh, ngày nó câu dẫn cả hiệu trưởng ông.
đây cũng là vì các nam sinh trong trường các ông mà suy xét!”
Lời của Bạch Ninh thô tục vô lý, tương xứng với phận giáo viên của bà .
Lý lão sư một bên, thật sự thể nổi nữa, liền : “Bạch lão sư, xin cô hãy chú ý lời của !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-130-kieu-ngan-tam-tu-chung-trong-sach.html.]
“Thật là buồn , mắng hồ ly tinh còn cần chú ý lời ? đ.á.n.h nó là may mắn lắm !”
Kiều Ngạn Tâm cúi nhặt cuốn nhật ký từ đất lên.
Cô từng trang từng trang lật xem những lời âu yếm nóng bỏng, nồng nhiệt của Quý Hướng Viễn.
Hàng mày thanh tú nhíu , cô ngờ Quý Hướng Viễn dành tình cảm sâu đậm đến cho .
tấm lòng của , cô tuyệt đối thể chấp nhận, nhất định phụ lòng .
Kiều Ngạn Tâm từ tận đáy lòng xé rách mặt với Bạch Ninh, vì chú Quý và Quý Hướng Viễn, càng là vì Quý Yến Lễ.
nếu bà tìm đến tận cửa, thì dù xé rách mặt cũng xé!
Kiều Ngạn Tâm Bạch Ninh, từng câu từng chữ : “Đây là nhật ký của Quý Hướng Viễn đúng ?
Đáng tiếc ở đây chỉ tình cảm của dành cho , chỉ thể chứng minh ý với , chứ thể chứng minh thích , càng thể bằng chứng câu dẫn .
Tục ngữ bắt gian bắt tại trận, nếu cô bằng chứng khác chứng minh câu dẫn Quý Hướng Viễn, cô chính là phỉ báng!
Cô là giáo viên trường cấp ba Một Vân Thành, vô cớ chạy đến trường chúng bại hoại danh tiếng của , hành vi của cô vô sỉ, và cũng lỗ mãng!
Còn nữa, chú Quý chuyện ?”
Bạch Ninh ngờ Kiều Ngạn Tâm dám phản bác chất vấn bà , lập tức tức giận đến nổi trận lôi đình.
“Tiểu hồ ly tinh cô còn dám c.ắ.n ngược một cái, cũng lười phí lời với cô,” bà sang đe dọa hiệu trưởng, “ lệnh ông lập tức đuổi học Kiều Ngạn Tâm!”
Bạch Ninh gân cổ lên gào thét ầm ĩ, giọng giận dữ, kích động vang vọng từ văn phòng hiệu trưởng truyền tới hành lang bên ngoài, và cả văn phòng giáo viên chỉ cách một bức tường.
Trong văn phòng, các giáo viên đều dựng tai hóng chuyện, ai nấy kinh ngạc kích động, xôn xao cảm thán học sinh nữ bây giờ thật ghê gớm, tuổi trẻ câu dẫn kẻ tiền, chậc chậc, xã hội thì còn thế nào nữa!
Đặc biệt là Vương lão sư, quả thực kích động điên lên, mắt mong ngóng chờ xem trò của Kiều Ngạn Tâm.
Trong lòng cô chợt nảy ý nghĩ, tìm cớ gọi Thẩm Thanh Nịnh, Trương Hồng, Vương Diễm lên văn phòng.
Khi những lời c.h.ử.i rủa và lên án của Bạch Ninh dành cho Kiều Ngạn Tâm lọt tai Thẩm Thanh Nịnh, mặt Thẩm Thanh Nịnh lập tức phủ lên một tầng ánh sáng tà ác.
*Kiều Ngạn Tâm, chờ xem kết cục của cô!*
Sau hai chịu thiệt, cô học khôn , giả vờ như thấy gì, chỉ nhàn nhạt liếc qua Trương Hồng và Vương Diễm.
Trương Hồng và Vương Diễm liếc , mặt hai đều tràn đầy vẻ tò mò và hưng phấn.
Vương lão sư thấy mục đích đạt , liền phất phất tay: “Được , đều trở về học .”