Cô mặc chiếc áo cộc tay của Quý Yến Lễ, bên là chiếc quần đùi của . Quần áo quá rộng, quá mảnh mai, trông cô càng thêm nhỏ bé, yếu mềm. Vì ngâm nước ấm nên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận tươi tắn, toát lên vẻ phong tình vạn chủng.
Trông cô lúc chẳng khác nào một đóa hoa đào tinh câu hồn đoạt phách, khiến khỏi mơ màng, chỉ một cái thôi cũng đủ thấy huyết mạch phun trào...
Quý Yến Lễ thậm chí dám thẳng cô, sợ sẽ phạm sai lầm.
Kiều Ngạn Tâm bước tới, chủ động tựa sát l.ồ.ng n.g.ự.c .
“Anh Quý, lau tóc giúp em với...”
Giọng nũng nịu mềm mại khiến Quý Yến Lễ nóng bừng, trái tim ngứa ngáy thôi...
Anh kìm lòng mà nâng chiếc cằm thon nhỏ của cô lên, nén sự thôi thúc c.ắ.n một cái lên mặt cô, ngón tay cái khẽ vuốt ve đôi môi đỏ mọng ướt át.
“Được.”
Kiều Ngạn Tâm bám lấy cổ tay , nhón chân mổ nhẹ lên đôi môi mỏng của một cái, thêm một cái nữa...
Sự trêu chọc khiến Quý Yến Lễ như bốc hỏa, hận thể ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức...
Kiều Ngạn Tâm chỉ lo "phóng hỏa" mà chẳng màng "dập lửa". Thấy bắt đầu hưng phấn, cô buông , tự xuống ghế.
Quý Yến Lễ bưng bát nước gừng đường đỏ đến cho cô, dặn dò: “Uống hết một , chút mồ hôi sẽ cảm lạnh.”
Kiều Ngạn Tâm chớp mắt, hỏi: “Anh Quý, đây là nước đường nấu cho em ?”
“Ừ, nếm thử xem.”
Đôi mắt cô ngập tràn ý , cô nhấp một ngụm : “Ngọt lịm, chẳng cay chút nào, ngon lắm.”
Quý Yến Lễ lấy khăn lông lau khô những giọt nước còn vương tóc cô, đó lấy máy sấy trong tủ giúp cô khô tóc.
Kiều Ngạn Tâm đưa chiếc ca cho . Sau khi uống hết ca nước gừng đường đỏ, sắc mặt cô càng thêm hồng hào, đôi môi căng mọng lấp lánh nước, khiến lòng ngứa ngáy.
Quý Yến Lễ xuống mép giường, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, để cô lên đùi .
Kiều Ngạn Tâm dựa lòng , tự nhiên vòng tay qua cổ .
Quý Yến Lễ rũ mắt cô, khẽ : “Ngạn Tâm, đời chỉ đối với em thôi.”
“Vâng, em , em cũng .”
Quý Yến Lễ : “Tin tưởng đến thế ?”
“Vâng, chính là tin tưởng như thế đấy.”
Quý Yến Lễ vô cùng cảm động, nắm lấy tay cô đặt bên môi, hôn nhẹ lên mu bàn tay trắng nõn hai cái.
Sau đó, lấy từ túi quần một chiếc hộp nhung tinh xảo, mở , bên trong là một chiếc đồng hồ nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-101-su-diu-dang-kho-cuong.html.]
Chiếc đồng hồ của mà cô đeo thì quá lớn, nên đặc biệt nhờ mua một chiếc đồng hồ nữ từ nước ngoài về, vốn định khi đến đoàn văn công sẽ tặng cô.
Kiều Ngạn Tâm đón lấy chiếc đồng hồ, nâng niu trong lòng bàn tay kỹ, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Bất kể lúc nào, nhận quà từ yêu luôn khiến thấy hạnh phúc.
“Sau em hãy đeo chiếc đồng hồ . Nó với chiếc của là một đôi, cùng một thương hiệu đấy.”
Kể từ khi Tống Vân Đình và Thẩm Thanh Nịnh đem chiếc đồng hồ của Quý Yến Lễ thế chấp ở trung tâm thương mại, Kiều Ngạn Tâm thu hồi nó .
Quý Yến Lễ đeo đồng hồ cổ tay cho cô, nhịn hôn lên mu bàn tay cô thêm hai cái nữa.
Kiều Ngạn Tâm vuốt ve khuôn mặt , : “Anh là yêu của em, em sẽ khách sáo với . Chiếc đồng hồ của đang ở nhà em, lát nữa cùng em về lấy nhé.”
Giọng Quý Yến Lễ khàn , thở nóng hổi phả bên tai cô, thì thầm: “Em cần khách sáo với , thứ của đều là của em, cả cũng là của em nữa.”
“Em cũng là của , cũng đừng khách sáo với em.”
Quý Yến Lễ ôm eo cô, ấn cô xuống giường, hai tay chống hai bên thể cô, cúi xuống. Giọng mang theo sự thâm tình nóng bỏng và sức quyến rũ tột cùng:
“Đây là em đấy nhé, thật sự sẽ khách sáo ...”
Kiều Ngạn Tâm vòng tay qua cổ một cách tự nhiên, khẽ mở đôi môi đỏ mọng, là mời gọi, là đón nhận.
Trải qua hai đời, cô sớm chuẩn sẵn sàng, chỉ cần , cô sẽ trao tất cả.
Toàn Quý Yến Lễ như thiêu đốt, nhẹ nhàng ngậm lấy hai cánh môi ...
Bàn tay lớn mơn trớn hình mềm mại bên , Kiều Ngạn Tâm cũng chút khách sáo mà cởi cúc áo của . Cả hai đều chìm đắm trong men tình.
Ngay khi Kiều Ngạn Tâm đang tràn đầy mong đợi tiến thêm bước nữa, Quý Yến Lễ bỗng dừng , hỏi một câu: “Ngạn Tâm, em... năm nay em bao nhiêu tuổi ?”
Anh nhớ rõ Kiều Ngạn Tâm mới 17 tuổi, nhưng trong lòng thầm hy vọng nhớ nhầm tuổi của cô.
Kiều Ngạn Tâm kéo tay đặt vị trí cũ, ghé sát tai : “Em 18 tuổi từ lâu , là lớn , thể...”
Cô đang lo lắng điều gì nên dối. Thực tế, cô mới qua sinh nhật 17 tuổi năm tháng.
Quý Yến Lễ khẽ nhéo cằm cô, giọng khàn đặc: “Anh nhịn ... Bây giờ , chờ em lớn thêm chút nữa.”
Quý Yến Lễ cảm thấy sắp phát điên , suýt chút nữa thì "lau s.ú.n.g cướp cò". Anh con gái còn quá nhỏ mà chuyện đó sẽ cho sức khỏe.
“Quý Yến Lễ, thật sự nhịn ?”
Quý Yến Lễ chỉnh quần áo xộc xệch cô, cài cúc áo : “Ừ, đợi đến khi em trưởng thành. Ngạn Tâm, em cũng nhịn một chút... Anh tắm đây...”
Kiều Ngạn Tâm lườm một cái: “Em lắm mà nhịn.”
Nga
Quý Yến Lễ cúi xuống, nhéo cằm cô hỏi: “Em thật sự cùng ...?”