7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 333: Sức mạnh tiếp dẫn

Cập nhật lúc: 2026-03-20 01:14:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Động tĩnh ở nơi truyền khắp bốn phương tám hướng, những vốn chọn sai hướng cũng vội vàng tranh thủ thời gian lao tới, kẻ chọn đúng hướng càng dốc lực đường.

Thiết Ngưu đeo hai cái vỏ trai khổng lồ lưng, sức di chuyển, cái vỏ trai nặng trịch chẳng bằng chất liệu gì mà còn nặng hơn cả khi vác ba khúc gỗ sắt nữa.

Tuy nhiên cái lợi duy nhất chính là, nước vẫn thể hô hấp như thường.

Huynh thậm chí còn nghĩ, đợi khi rời khỏi đây, liệu đôi vỏ trai khổng lồ thể mang , nếu mang để giúp luyện thể, thì chuyến mật cảnh thu hoạch gì cũng chẳng uổng công.

Trong đám "nhà trai" đang di chuyển với tốc độ rùa bò , tốc độ của coi như là nhanh nhất .

Lúc Tần Thù nhanh hơn một bước tiến trong Thủy Tinh Cung, mới bước qua ngưỡng cửa, một tấm bản đồ vàng kim khổng lồ hiện mặt nàng.

Trên tấm bản đồ , thứ duy nhất Tần Thù nhận chính là cái hồ do tự tay nàng đào, nó cách vùng biển họ đang lúc tới mười vạn tám nghìn dặm.

Bản đồ đáy biển cũng chỉ vùng cung điện nơi Tần Thù đang là sáng đèn, những nơi khác đều tối đen như mực.

Tần Thù quan sát hồi lâu, cuối cùng lấy một viên lưu ảnh thạch* để ghi tấm bản đồ . Lưu ảnh thạch: Một loại đá quý khả năng lưu giữ hình ảnh như máy ảnh thời hiện đại.

Làm xong việc, nàng dạo một vòng quanh Thủy Tinh Cung nhưng chẳng tìm thấy món bảo bối nào hồn cả.

lúc , tiếng hò hét ầm ĩ từ bên ngoài truyền , Tần Thù chút đau đầu, nếu nàng với đám rằng nàng đây chẳng thu hoạch gì, liệu họ tin ?

Dĩ nhiên là , thế thì bắt buộc nghĩ cách khác thôi.

Đầu óc Tần Thù xoay chuyển cực nhanh, cuối cùng lấy một viên khuếch âm thạch nắm trong tay, truyền giọng của ngoài.

"Thần linh yêu thương nhân gian, bản tọa phụng sấm truyền của Thần linh, tuyển chọn thiên kiêu trong để tiếp nhận truyền thừa của Ngài."

họ cũng nàng là Thánh t.ử, thêm những chuyện cũng coi như hợp tình hợp lý.

Đám bên ngoài cấm chế thấy lời , ai nấy đều trở nên im lặng.

Tần Thù đỉnh Thủy Tinh Cung, giả vờ giơ tay ném một luồng linh khí bao phủ lên một .

Kẻ thấy thì mừng rỡ quá đỗi, vội vàng nhấc chân bước về phía cấm chế.

Điều khiến kinh ngạc nhất chính là, kẻ thế mà thực sự bên trong.

Chuyện khiến chính Tần Thù cũng đờ , rốt cuộc là đây?

Linh khí? Màu vàng kim? Sức mạnh tiếp dẫn?

Tiếng hoan hô bên ngoài cấm chế vang lên dứt, Tần Thù đang âm thầm ngóng chỗ Tạ Thích Uyên: "Lão Tạ, rốt cuộc chuyện là thế nào? Sao linh khí của biến thành màu vàng kim ? Sao còn thể tiếp dẫn họ đây ? Chẳng lẽ thực sự là cái gã Thánh t.ử ất ơ nào đó ?"

Tạ Thích Uyên thản nhiên bảo: "Mới ở trong Long cung hai ngày, thực sự coi là Long vương ?"

Tần Thù nhạt: "Thực sự dám , thấy vị Long vương nào mà nghèo rớt mồng tơi thế ?"

Tạ Thích Uyên thế mà hiếm hoi bật một tiếng: "Cũng đúng, ngươi chẳng Thánh t.ử gì cả, tất thảy chỉ là trùng hợp mà thôi."

Tần Thù gật đầu đồng ý, đột nhiên nghĩ điều gì đó, bèn hỏi: "Đại xà, chuyện về tộc Dẫn Hỏa là thế nào? Có sớm ?"

Tạ Thích Uyên lắc đầu: "Đừng bừa, chẳng gì hết."

"Ta chẳng tin ! Rốt cuộc là thế nào chứ? Sao mới khỏi tộc Dẫn Hỏa, họ biến mất sạch sành sanh như ?"

...

Thế nhưng tiếp theo đó, dù Tần Thù hỏi thế nào, Tạ Thích Uyên cũng chẳng hé răng thêm nửa lời.

Đám đông bên ngoài cấm chế ngày một náo nhiệt, Tần Thù thấy họ sắp hết kiên nhẫn, bèn thả thêm vài trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-333-suc-manh-tiep-dan.html.]

Và dĩ nhiên mấy kẻ cũng chẳng tìm thấy bảo bối gì cả, họ mà ở xong, chỉ đành yên tại chỗ chờ đợi.

Mãi đến khi mật cảnh đạt đến con ba trăm, tòa Thủy Tinh Cung mà họ đang bỗng nhiên rung chuyển dữ dội một trận, chìm nghỉm xuống .

Tần Thù đang mái vòm tròn trơn nhẵn suýt chút nữa thì trượt chân rơi xuống, nàng vội vàng giữ vững hình, liền thấy tòa cung điện một nữa chìm vực thẳm sâu thẳm.

Tần Thù hiểu ngay: "Chẳng trách... chẳng món đồ gì cả."

Hóa tòa Thủy Tinh Cung chỉ tương đương với một cái thang máy thôi ! Chẳng điều kiện để kích hoạt nó là gì nữa.

Trong vực thẳm mọc đầy đủ loại rong biển đủ màu sắc, trong đó nhiều loài tỏa ánh sáng lung linh, qua hạng tầm thường.

Tần Thù thấy cảnh suýt chút nữa thì mừng phát , một cái mật cảnh dành cho tu sĩ Kim Đan mà đến mức , suýt nữa khiến tất cả về tay trắng .

Đám cùng xuống với nàng chẳng chút do dự lao vọt ngoài, giành lấy những loài linh thực tiên.

Tần Thù liếc trong đám đông một lượt, thế mà vẫn thấy nhóm sư Thiết Ngưu , chẳng lẽ họ chạy nhầm hướng ?

Nàng gửi một câu hỏi trong nhóm, ngờ đầu tiên phản hồi là Du T.ử Khâm: "Sắp tới , mệt c.h.ế.t mất thôi, may mà chạy sai hướng."

Tần Thù hỏi những tộc Giao nhân giống đều tới đây : " thế, hai trận địa chấn, tộc Giao nhân chúng cảm nhận d.a.o động của dòng nước rõ ràng, đều đang kéo tới đây cả ."

Tần Thù liền kể chuyện xảy ở đây cho họ một lượt: "Ta loanh quanh đây , lát nữa xem xem . Nếu , sẽ nghĩ cách tiếp dẫn ."

Tần Thù bơi về phía vị trí đ.á.n.h dấu bản đồ, cứ thắp sáng bản đồ tính .

Nàng cũng chẳng bơi bao lâu, cảm thấy hai cánh tay đều tê rần, bấy giờ mới thấy một chiến trường hiện mắt.

Dưới làn nước là một mảnh tĩnh lặng đến đáng sợ, thậm chí đến cả vài loài cá cũng bơi vòng qua nơi .

Chiến kỳ, kim qua*, xương trắng phơi ...

Kim qua: Một loại v.ũ k.h.í cổ đại bằng đồng hoặc sắt, mũi nhọn và lưỡi ngang.

Tần Thù hít một khí lạnh, nàng nghĩ qua vô khả năng, nhưng ngờ nơi là một chiến trường.

Nàng đem những bản Vãng sinh chú mà từng chép lúc rảnh rỗi ở chùa Phổ Đà đốt tại nơi , những đốm kim quang nhỏ xíu lấp lánh trong làn nước trông càng thêm quái dị.

lúc , túi linh thú đeo Tần Thù vốn im lặng tiếng bấy lâu đột nhiên d.a.o động một trận.

Tần Thù cúi đầu xuống, liền thấy một cái đầu nhỏ chui .

Là Trọng Minh Điểu.

Ngay đó, Tiểu Tiểu cũng chui theo.

"Thù Thù, quản Điểu Điểu , hôm nay nó chẳng lời chút nào cả!" Tiểu Tiểu mách lẻo.

Tần Thù giơ tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nó: "Không , thi thoảng một cũng vấn đề gì."

Tiểu Tiểu vui sướng chít chít hai tiếng, giây tiếp theo, Tiểu Tiểu nhảy từ túi linh thú xuống, chẳng hề báo mà lao thẳng về phía chiến trường đáy biển .

Tần Thù giật nảy , vội vàng đuổi theo.

Chẳng may một con thần thú thượng cổ mà nước biển dìm c.h.ế.t, thì đúng là chuyện nực nhất thiên hạ .

Thế nhưng ngờ con chim nhỏ nhảy trong đống đổ nát đó, rít lên một tiếng thê lương, ngay đó cả vùng nước biển cũng xoay chuyển theo.

Cái hình nhỏ bé của Tần Thù căn bản chống đỡ nổi mức độ của vòng xoáy , nếu cái bong bóng vàng kim mà vỡ , nàng thực sự sẽ bó tay chịu trói mất.

Nàng chỉ thể điên cuồng réo gọi con chim xí trong lòng: "Chim xí! Điểu Điểu! Đại Ngưu! Mau đây! Ngươi rốt cuộc đang cái gì thế hả?!"

Ngay lúc dầu sôi lửa bỏng khiến Tần Thù nóng ruột nóng gan , Tạ Thích Uyên còn thản nhiên tạt cho nàng gáo nước lạnh: "Chẳng trách con chim nhỏ thà c.h.ế.t cũng đầu, một con Trọng Minh Điểu mà đặt cái tên như thế, đúng là thể vì hổ mà c.h.ế.t thật đấy."

Loading...