7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 15: Ta lại không muốn nữa

Cập nhật lúc: 2026-02-15 18:59:46
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Truyền tấn ngọc giản là thứ như , Tần Thù đương nhiên là . mắt đối với nàng mà , Tích Cốc Đan vẫn là thứ khẩn yếu hơn.

Nếu Tích Cốc Đan, nàng sẽ lãng phí thời gian việc ăn uống mỗi ngày, cũng thể sớm đạt tới Luyện Khí tầng hai để ngoài tông môn nhận nhiệm vụ.

Hòa Hinh miếng ngọc giản to bằng bàn tay trong tay , cuối cùng vẫn thu .

Bọn nàng bây giờ tuổi còn nhỏ, tu luyện thể từ từ từng bước một, nhưng hóng hớt tin tức ! Nếu để qua !

Hơn nữa, lúc nàng rời nhà, cha nàng đưa cho một túi linh thạch nhỏ, chừng bảy tám viên gì đó, cũng lão nhân gia ông lấy từ .

Lát nữa nếu thật sự thấy Tích Cốc Đan phù hợp, nàng cũng sẽ cân nhắc mua một ít.

Hai từ trong cửa tiệm , liền thấy bên đường bày hai dãy sạp hàng nhỏ, vài thậm chí còn mặc y phục của tông môn bọn nàng.

Hòa Hinh và Tần Thù vốn từng thấy qua sự đời, dọc đường tò mò ngắm đủ thứ: chim gỗ bay, bình hoa , tiên kiếm, công pháp, kiếm phổ, đan d.ư.ợ.c...

Cái gì cũng .

Cuối cùng Tần Thù dừng chân một sạp nhỏ bán đan d.ư.ợ.c. Sạp lớn, bên bày vài bình sứ và một tấm biển.

Trên biển : Tự sản tự tiêu, giá cả thực tế.

"Có Tích Cốc Đan ?" Tần Thù trực tiếp hỏi.

Vị t.ử bày sạp mặc y phục của Huyền Thiên Môn, tiếng hỏi liền ngẩng đầu lên, thấy mặt là hai cô bé nhỏ nhắn.

"Có chứ, năm viên linh thạch hạ phẩm một bình, một bình mười viên, một viên quản ba ngày."

Tích Cốc Đan cao giai chỉ một viên là thể nhịn đói cả tháng, nhưng ai bảo bản lĩnh kém cỏi, chỉ thể luyện loại đan d.ư.ợ.c hạ phẩm cơ chứ?

Tần Thù thầm nghĩ năm viên linh thạch hạ phẩm thể quản một tháng, quả thực cũng tính là đắt, liền tiếp: "Ta thể xem thử ?"

Vị sư chủ sạp móc một bình sứ đưa cho nàng: "Cứ tự nhiên, những đan d.ư.ợ.c đều do tự luyện chế, tuyệt đối vấn đề gì ."

Tần Thù nhận lấy, mở nút chai đưa lên đầu mũi khẽ ngửi.

Nàng đột nhiên ngẩn , mùi vị ? Sao vẻ quen thuộc thế nhỉ?

Nàng chợt nghĩ đến điều gì đó, khóe môi kìm mà nhếch lên, đóng nút chai trả về chỗ cũ.

"Đa tạ sư ."

Thấy nàng định , Hòa Hinh và vị t.ử đều sững sờ, Hòa Hinh trực tiếp hỏi luôn: "Sao ? Sao ngươi mua nữa?"

"Tạm thời thấy cần thiết lắm, mua Truyền tấn ngọc giản ."

Hòa Hinh nhất thời cạn lời: "Thôi , để mua một bình."

Không cuốn ? Nàng cũng nhé.

Lúc móc linh thạch, nàng theo thói quen hỏi một câu: "Có thể rẻ chút ? Chúng cũng là t.ử Đan tông, chỉ là vẫn luyện đan thôi."

Vị sư xong cũng ngẩn , ngay đó lên: "Cũng , tính cho bốn viên linh thạch ."

Hòa Hinh vui vẻ trả linh thạch, nhận lấy bình sứ, còn dùng ngọc giản mới mua lưu linh tức của vị sư để tiện mua tiếp.

Nàng định chia cho Tần Thù vài viên nhưng Tần Thù từ chối: "Không cần , tạm thời cần thứ ."

Hòa Hinh hiểu nổi nàng đang nghĩ gì, cứ chốc chốc đổi ý định như .

Lúc nàng trả linh thạch, Tần Thù thấy ở sạp bên cạnh một thanh thiết kiếm xám xịt.

Hoa văn thanh thiết kiếm đó mang cho nàng một cảm giác quen thuộc khó tả.

Lại nghĩ đến việc đang học Cơ bản kiếm pháp mà binh khí nào tay, nàng dứt khoát mở miệng hỏi luôn: "Thanh kiếm bao nhiêu linh thạch?"

Chủ sạp là một đàn ông trung niên, thấy là một tiểu cô nương nên vẻ mấy hứng thú, tùy tiện : "Đây là bảo bối đào ở Linh cảnh tiểu thế giới, ba mươi viên linh thạch hạ phẩm là bán ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-15-ta-lai-khong-muon-nua.html.]

Tần Thù nhíu mày, đây thứ mà nàng thể gánh vác nổi.

Nàng định rời , đột nhiên trong đầu vang lên một giọng nam thanh lãnh: "Mua nó ."

Tần Thù: "..."

Tưởng nàng chắc? Thứ nàng nhiều lắm! lấy gì mà mua? Lấy tám viên linh thạch của nàng ? Mua xong nàng đến tiền truyền tống trận về cũng chẳng còn.

Tần Thù ôm tâm thái liều mạng, cầm thanh kiếm bày sạp lên, truyền một chút linh khí trong. chút linh khí đó đến kiếm như đá chìm đáy bể, chẳng chút phản ứng nào.

Nàng ngẩng đầu chủ sạp, mở lời: "Sáu viên linh thạch hạ phẩm, bán ?"

Chủ sạp chẳng thèm đoái hoài gì đến nàng, Tần Thù nghiến răng, hạ quyết tâm tăng giá: "Tám viên!"

Chủ sạp lườm nàng một cái: "Tiểu cô nương nhà đừng quấy rối, chỗ nào mát mẻ thì sang đó mà chơi!"

Nếu ông lời , lẽ Tần Thù , nhưng ông bảo nàng đừng quấy rối, thì Tần Thù lý lẽ với ông một phen cho trò mới .

"Thúc thúc, thanh thiết kiếm của thúc chỉ là phàm thiết, tu tiên ai dùng phàm thiết v.ũ k.h.í chứ? Truyền linh khí cũng chẳng phản ứng gì, theo thấy, tám viên linh thạch hạ phẩm cũng chút đắt . Nếu thúc thật sự bằng lòng, vẫn còn chút vàng bạc, đưa cho thúc cũng ."

Chủ sạp nàng liền đáp: "Đồ đào từ Linh cảnh tiểu thế giới thể là phàm thiết? Đứa nhỏ hiểu thì đừng bừa!"

" nó thật sự linh khí mà, một đứa trẻ như còn cảm nhận , chắc hẳn thúc cũng cảm nhận chứ? Thúc thử nghĩ xem, nếu để thúc bỏ ba mươi viên linh thạch mua một khối phàm thiết, thúc bằng lòng ?" Tần Thù sức tranh luận.

Chủ sạp lời của nàng, quả thực cũng rơi trầm tư. Ông nghĩ hồi lâu, ngẩng đầu Tần Thù hỏi: "Đã cho rằng nó là phàm thiết, còn mua nó gì?"

Tần Thù nhún vai: "Ta luyện kiếm thuật, mãi mà mua binh khí tay, cái kích cỡ qua vẻ khá hợp. cũng chỉ tám viên linh thạch thôi, nếu thúc bán cho , cũng cần nữa."

Chủ sạp suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn thỏa hiệp: "Được , tám viên linh thạch thì tám viên linh thạch, coi như hời cho đấy."

Tần Thù bỏ thanh kiếm trong túi càn khôn của , móc tám viên linh thạch đưa cho chủ sạp.

Hòa Hinh thực sự hiểu nổi nữa : "Ngươi mua kiếm gì? Ngươi quên ? Ngươi là Đan tu! Hơn nữa, dù mua kiếm cũng mua thanh nào một chút, thanh kiếm đến linh khí cũng , ngươi thà mua hai bình Tích Cốc Đan còn hơn!"

Tần Thù mỉm : "Ta học qua Cơ bản kiếm pháp, luyện một chút ngoài cũng phương pháp hộ ."

Hòa Hinh thấy nàng thần sắc thản nhiên, trong lòng vẫn thấy kỳ lạ, Đan sư còn cần phương pháp hộ gì chứ? Chỉ cần trở thành bậc thầy luyện đan, thể nuôi thị tùng, đến lúc đó bảo vệ bọn nàng thiếu gì, việc gì tự khổ sở liều mạng với ?

thấy Tần Thù vẻ mặt hớn hở, lời định đến cửa miệng nàng nuốt xuống.

Lần Tần Thù sạch túi linh thạch, đến tiền mua ngọc giản cũng còn.

Nàng Hòa Hinh gượng: "Hảo tỷ , thể cho mượn hai viên linh thạch ? Để truyền tống trận? Tháng sẽ trả ngươi."

Hòa Hinh bất lực thở dài: "Thôi , cho ngươi mượn thêm hai viên nữa, ngươi cũng mua một cái ngọc giản , liên lạc với cũng thuận tiện hơn."

Tần Thù chắp tay tạ ơn: "Đại ân lời nào diễn tả hết , đều ghi nhớ cả !"

Hai cửa tiệm mặc cả lúc đầu mua thêm một cái ngọc giản màu trắng, Tần Thù khăng khăng cho rằng ngọc giản màu hồng giá hai viên linh thạch hạ phẩm, thì màu trắng rẻ hơn mới đúng.

Gã tiểu nhị thật sự hết cách với nàng, liền tặng thêm cho nàng một món đồ nhỏ.

Đó là một chiếc trâm cài tóc bằng thanh ngọc nhỏ nhắn, đeo lên công dụng giúp tỉnh táo tinh thần.

Tần Thù lúc mới hài lòng, khéo dùng để b.úi tóc củ tỏi của nàng.

Nợ một khoản tiền ngoài bốn viên linh thạch, Tần Thù cũng chẳng còn tâm trạng dạo chơi tiếp, liền cùng về tông môn.

Hai hẹn ước việc gì cứ trực tiếp gửi tin nhắn, đó ai về chỗ nấy.

Đóng cửa phòng , việc đầu tiên Tần Thù chính là lấy bình đan d.ư.ợ.c để trong túi càn khôn từ lúc mới tông môn .

Nàng đổ một viên, hương thơm thanh khiết của đan d.ư.ợ.c tỏa bốn phía, nhanh ch.óng tràn ngập khắp căn phòng, nàng hít sâu một , chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên.

Viên đan d.ư.ợ.c , chẳng chính là Tích Cốc Đan ?!

 

Loading...