60 Niên Đại Pháo Hôi - Chương 94: Trở Về Quê Hương Và Bước Ngoặt Mới
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:17:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, Tô Tây tỉnh trong tiếng gà gáy thúc giục lâu thấy!
Trong cơn ngái ngủ, nàng chằm chằm lên trần nhà phát ngốc một lát, hồi lâu , đôi mắt Tô Tây mới đảo quanh phòng một vòng, hậu tri hậu giác phản ứng , đang ở quê cũ!
Theo thói quen, nàng đưa tay xuống gối sờ đồng hồ, mới 5 giờ 10 phút sáng!
Tô Tây đeo đồng hồ , đó vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, nhanh nhẹn dậy mặc quần áo chỉnh tề, mới nhẹ tay nhẹ chân mở cửa phòng ngủ.
Trong sân ai, Tô Tây nghĩ đến việc chị Dĩnh ngày hôm qua kích động như , cũng đến mấy giờ mới ngủ...
Nàng ở trong sân tập vài động tác kéo giãn cơ thể, đó cẩn thận mở cổng viện, ở cửa quê hương gần như gì đổi, hít một khí trong lành thấm đẫm tâm can, thở một luồng trọc khí, bắt đầu chạy bộ buổi sáng quanh thôn!
Ngần năm, chỉ cần tình huống đặc biệt, Tô Tây đều kiên trì chạy bộ buổi sáng, việc dường như trở thành thói quen của nàng.
Các thôn dân phần lớn đều dậy sớm, Tô Tây gặp ít vác cuốc xuống đồng cỏ đường.
Mỗi gặp, Tô Tây đều dừng trò chuyện vài câu hoặc chào hỏi một tiếng, cứ như chạy dừng, đến khi nàng đổ mồ hôi đầm đìa về đến nhà thì hơn một tiếng đồng hồ trôi qua.
Lúc cổng viện mở rộng, Tô Tây ống khói đang bốc khói, là chị Dĩnh dậy.
Nàng vểnh tai ngóng, thấy tiếng chuyện trong bếp, phát hiện chỉ chị Dĩnh mà cả rể cũng dậy, lúc hai đang cùng bận rộn chuẩn bữa sáng.
Nàng quấy rầy mà đến bên giếng ép một xô nước, định bụng phòng vệ sinh thu dọn một chút.
Chẳng ngờ nửa đường thì Tạ Dĩnh gọi : “Biết em chạy bộ về nên chị đun nước ấm cho đấy, đừng dùng nước lạnh, cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
Nói đoạn, Tạ Dĩnh bếp, nhanh xách nửa thùng nước ấm.
Có nước ấm dĩ nhiên là nhất, Tô Tây cũng khách khí, lời cảm ơn xách hai xô nước nhanh ch.óng phòng vệ sinh xử lý cá nhân...
Trịnh Quân và bạn của hôm qua nghỉ ngơi ở nhà bác cả, bữa sáng cũng ăn luôn bên đó.
Chỉ Tô Tây ăn cùng gia đình chị Dĩnh, nàng thể cảm nhận rõ ràng, bất kể là chị gái rể, so với ngày hôm qua, hôm nay hai như truyền một sức sống mới.
Không chỉ ánh mắt thần thái, mà ngay cả tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên, xem những lời với chị Dĩnh đêm qua thực sự mang cho họ niềm kinh ngạc lớn!
Tô Tây cảm thán! Như thật !
Sau bữa sáng, Tô Tây nán lâu, từ biệt gia đình chị Dĩnh vội vàng chạy đến bệnh viện thành phố.
Từ lúc bác cả tỉnh đến giờ còn đầy 24 giờ mà sắc mặt ông lên nhiều. Tình trạng hồi phục , đừng là một ông lão hơn 70 tuổi, ngay cả thanh niên cũng theo kịp, khiến bác sĩ phụ trách cũng kinh ngạc thôi!
Chỉ nhà họ Tô , đây chắc chắn là do bình nước t.h.u.ố.c cứu mạng phát huy tác dụng.
họ nhất trí giả ngu, bác sĩ hỏi đến thì ai nấy đều lắc đầu bảo .
Vì xin nghỉ một tuần nên Tô Tây thực tế vẫn thể ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày.
nàng nỡ để Trịnh Quân và chờ đợi cùng , dù chị Lộng Mặc còn đang mang thai, nàng thể chỉ nghĩ cho bản .
Cho nên Tô Tây quyết định ở thêm một ngày, ngày mai sẽ trở về.
“Ngày mai ?” Khi Tô Tây quyết định , Tô Thừa Trung tuy chút nỡ nhưng cũng công việc của con cái là quan trọng.
Nghĩ đến đây, Tô Thừa Trung vỗ vỗ đầu cô con gái út (cháu gái út) : “Về , bác cả khỏe .”
Tô Tây nắm lấy bàn tay to thô ráp của bác cả, bắt đầu lải nhải: “Không cháu bác , bác bao nhiêu tuổi , gặp chuyện thì gọi giúp một tay xong ? Cứ nhất định xông lên, bác xem cái già ... blah blah...”
Tô Thừa Trung cô cháu gái nhỏ nhắc nhở chỉ đầu hàng.
Nếu là đám con cháu khác, ông sớm mắng át , nhưng đây là cô cháu gái út ông cưng chiều từ nhỏ, chẳng nể mặt ông lão chút nào, cứ nhắc nhở mãi thôi.
ai bảo ông thực sự lỗ mãng, chỉ khiến đám trẻ sợ hãi mà ngay cả bà vợ già ở nhà trông cũng già trông thấy.
Tự đuối lý, ông lão chỉ thể nghẹn khuất cháu gái “giáo d.ụ.c”, dám phản bác một lời.
Tô Quốc và Tô An một bên, mắt mũi mũi tim, giả vờ như quan tâm đến việc em gái đang gì.
Thực chất là hai đang giữ thể diện cho ông cụ, thấy ông tiểu nhắc nhở mà dám cãi , trông buồn nhịn, giả vờ như thấy gì.
Ông cụ đúng là đáng như , trị thì mới chừa, để gặp tình huống tương tự còn lao đầu nữa!
Lúc ăn cơm trưa, Tô Quốc đưa Tô Tây và đến tiệm cơm quốc doanh.
Gọi vài món ăn thịnh soạn, khi ăn gần xong, Tô Quốc đưa ý định chuyển đến thành phố J với Tô Tây.
Biết Trịnh Quân quan hệ với em rể và em gái nên khi Tô Quốc chuyện cũng tránh mặt .
Biết họ cả cuối cùng cũng đến thành phố J, Tô Tây dĩ nhiên là cao hứng: “Anh cả, là cùng chúng em đến thành phố J luôn ?”
Tô Quốc: “Đi cùng các em ?”
Đôi mắt nước của Tô Tây sáng lấp lánh: “ , cùng chúng em, như thể tự chọn nhà! Còn về công việc, cả nhà cùng một lúc thì thu xếp ngay dễ, nhưng thu xếp cho hai ba thì khó !”
Lời Tô Tây là thật, một hai vị trí công việc tính là khó, dù cũng là bỏ tiền mua, việc đơn giản hơn nhiều so với việc tìm quan hệ để chen chân .
Vừa Trịnh Quân đủ loại bạn bè ở tầng lớp, chỉ cần đưa chút lợi ích, đảm bảo sẽ sớm tin .
Tô Quốc vốn tưởng rằng dù đến thành phố J cũng là một quá trình dài đằng đẵng, mất vài năm, thậm chí mười mấy năm mới thành .
Không ngờ em gái đơn giản như , bây giờ thể luôn ? Trong lúc chần chừ, lòng bắt đầu nóng rực lên.
Lúc Trịnh Quân cũng lên tiếng: “Chị dâu đúng đấy, nếu định đến thành phố J thì nên sớm nên muộn, hiện tại giá nhà ngày càng đắt, nguồn nhà cũng ngày càng ít, các xác định chuyển đến đó thì nên sớm, thể mua nhà , còn chuyện công việc cứ giao cho , sẽ nhờ em tìm giúp, lúc đầu nhiều nhưng hai ba vị trí thì khó...”
Tô Quốc Trịnh Quân phân tích kỹ lưỡng lợi hại, đặc biệt là chuyện giá nhà tăng từng ngày khiến chút bối rối, : “Để về bàn bạc với cha !”
Đoàn Tô Tây rời trưa ngày hôm !
Lúc , chỉ Tô Quốc mà còn họ tư Tô An, hai em cùng để chuyện gì còn bàn bạc với !
Hai chủ yếu là để mua nhà, thuận tiện tìm kiếm công việc, nếu tìm việc thì sẽ ở thành phố J luôn, nhờ nhà ở quê bán công việc hiện tại .
Nếu tìm việc thì thể mua nhà về tiếp tục , dù họ cũng chỉ xin nghỉ, lúc nào cũng .
Lần ly biệt Tô Tây còn cảm giác thương cảm như xưa, bởi nàng , chẳng mấy chốc trong nhà sẽ đoàn tụ.
Bất kể là gia đình chị Dĩnh gia đình bác cả!
Sau khi trở thành phố J, để cảm ơn, Tô Tây tặng cho em của Trịnh Quân hai bình rượu đào, khiến mừng rỡ mặt.
Rượu đào mỗi năm tung thị trường chỉ một ngàn bình, thì nhiều nhưng so với thị trường cả nước thì thực sự ít đến đáng thương. Nếu Tô Tây trực tiếp đưa tiền, thật, với mối quan hệ của và Trịnh Quân, chắc chắn sẽ nhận, em giúp đỡ chút việc mà lấy thù lao thì đáng.
Tô Tây đưa rượu đào, thứ là đồ , tiền cũng mua .
Sau khi Trịnh Quân gật đầu, vui mừng khôn xiết, ôm lấy hai bình rượu như ôm bảo bối rời .
Trong lòng thầm tặc lưỡi, hổ là bạn của Quân, thật hào phóng, rằng hai bình rượu ở chợ đen giá trị cả ngàn đồng.
Người đàn ông thầm nghĩ, kiểu gì cũng dốc sức tìm giúp hai ba vị trí công việc để trả ơn, nếu cầm đồ thế trong tay cũng thấy bỏng tay.
Tô Tây đưa một vạn đồng cho họ cả, phòng trường hợp gặp căn nhà ưng ý mà thiếu tiền, trong khi nàng và cả đều ở trong quân đội, tiện ngoài.
Sau đó, nàng giao phó họ cả và họ tư trực tiếp cho Trịnh Quân, còn thì về đại viện quân khu, chơi với các con một lát mới chạy về đơn vị!
Tuy thời hạn nghỉ phép vẫn còn hai ngày, nhưng việc xong xuôi, Tô Tây để khác trực mãi.
Còn về nợ ân tình của Trịnh Quân, Tô Tây đều ghi nhớ trong lòng, đợi khi tìm đồ sẽ từ từ báo đáp!
Ký túc xá quân đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/60-nien-dai-phao-hoi/chuong-94-tro-ve-que-huong-va-buoc-ngoat-moi.html.]
Tô Tây về đến đơn vị 5 giờ chiều.
Thời gian muộn, lúc đến trạm xá cũng cần thiết.
Mấy ngày nay, phần lớn thời gian nàng đều ở đường, thực sự mệt rã rời, cho nên khi về đến ký túc xá, nàng ngay cả cơm tối cũng ăn, nhanh ch.óng tắm rửa một phen ngã đầu ngủ .
Lúc Tạ Trăn mang theo hình mệt mỏi bước phòng, ngửi thấy mùi hương hoa đào nhạt nhẽo quen thuộc, mắt lóe lên tia vui mừng, ngờ vợ về sớm hơn dự định.
Anh nhẹ tay nhẹ chân treo chìa khóa lên móc cửa, đó cởi giày, chân trần phòng ngủ, ánh trăng mờ ảo, thấy gương mặt đỏ hồng vì ngủ say của vợ.
Ánh mắt chăm chú ngắm từng đường nét tinh tế khuôn mặt nàng, mấy ngày gặp, thực sự nhớ nhung khôn xiết.
Ánh mắt đàn ông trở nên nhu hòa, cúi đặt một nụ hôn dịu dàng lên má vợ.
Sau đó, nhẹ nhàng lấy quần áo phòng tắm tập thể bên ngoài, nhanh ch.óng tắm rửa sạch sẽ mới lên giường.
Khi xuống, Tạ Trăn theo thói quen ôm nàng lòng, ngửi mùi hương thoang thoảng tóc vợ, thỏa mãn thở dài một tiếng.
Tuy động tác của chồng nhẹ nhàng nhưng khi xuống, Tô Tây cảm nhận , chỉ là vì quá mệt mỏi nên nàng mở mắt . Cho đến khi cả ôm l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn quen thuộc, thở là mùi vị thanh mát của chồng, đầu óc mơ màng của Tô Tây mới tỉnh táo .
Nàng đưa tay ôm chồng, nũng nịu : “Anh về !”
Tạ Trăn cúi đầu hôn lên đỉnh đầu vợ, áy náy : “Anh em thức giấc ?”
Tô Tây lắc đầu, cái đầu nhỏ vùi sâu n.g.ự.c , lúc lắc đầu khiến n.g.ự.c Tạ Trăn ngứa ngáy từng đợt.
Hơi thở đàn ông loạn, nhưng nghĩ đến vợ đường xa chắc chắn mệt nên cố kìm nén, gì cả.
Sự kìm nén của chồng, Tô Tây hề , nàng khẽ vươn vai: “Không , em hình như ngủ lâu lắm , bây giờ là mấy giờ ?”
Tạ Trăn siết c.h.ặ.t vòng tay ôm nàng: “Gần rạng sáng , ngủ tiếp em!”
Nhắc đến ngủ, Tô Tây nhịn ngáp một cái lười biếng: “Em ngủ gần bảy tiếng , còn , về muộn thế ? Trong đội bận lắm ?”
Trước Tạ Trăn thường 8 giờ tối là về nhà, hôm nay muộn !
Trong đội vẫn như cũ, Tạ Trăn chỉ là cảm thấy vợ ở nhà, về một cũng thấy trống trải, thà ở văn phòng xử lý công việc còn hơn.
lời cần thiết với vợ, nhẹ nhàng bâng quơ đáp: “Mấy ngày nay bận một chút, qua hai ngày nữa là thôi!”
Tô Tây hề nghi ngờ gì, đây chồng nàng cũng từng lúc bận đến mức về muộn như .
Có điều... “Em chuẩn Đào tinh cho , uống ?”
Tạ Trăn thực sự quên mất, ngần năm hình thành thói quen mỗi ngày về đều uống một ly sữa mạch nha pha Đào tinh, hôm nay chủ yếu là vì thấy vợ về nên vui quá mà quên mất!
Nhận thấy cánh tay chồng đang ôm khựng một chút, Tô Tây ngay đàn ông chắc chắn uống.
Chồng thì xót, Tô Tây loay hoay định dậy pha cho !
Tạ Trăn ngăn cản vợ, chỉ là chính cũng dậy theo nàng, trong lúc Tô Tây pha Đào tinh, cũng bắt đầu tìm bánh kẹo trong nhà, Tây Tây ngủ muộn thế chắc chắn cũng đói !
Sau khi giải quyết xong cái bụng đói.
Hai vợ chồng giường, Tô Tây gối đầu lên cánh tay chồng, nghiêng , một bàn tay mềm mại đặt eo , nhỏ giọng kể những chuyện xảy mấy ngày qua.
Tạ Trăn vuốt ve lưng vợ từng chút một, nhanh đó, nhịp vỗ về của chồng, giọng Tô Tây nhỏ dần chìm giấc ngủ sâu!
Nhận thấy vợ ngủ, Tạ Trăn dừng động tác tay, nghiêng đầu hôn lên đôi môi đỏ của nàng, kéo tấm chăn mỏng đắp kín cho nàng, đêm tháng Năm vẫn còn se lạnh, khi chắc chắn nàng che chắn kỹ, Tạ Trăn mới nhắm mắt , từ từ chìm giấc ngủ!
Những ngày kế tiếp, Tô Tây khôi phục cuộc sống hai điểm một đường!
Bận rộn trôi qua, thời gian nhanh ch.óng đến cuối năm 1976!
Trong hơn hai năm qua xảy nhiều chuyện, đầu tiên là gia đình bác cả, hai năm nỗ lực, cuối cùng tất cả đều công việc định, coi như cắm rễ ở thành phố J!
Tiếp theo là việc Tạ Trăn thăng chức, đúng như lời đồn hai năm , Tư lệnh Chu điều chuyển lên , Tạ Trăn trực tiếp tiếp quản vị trí của ông.
“Tô Tây, thật sự nỡ xa cô!”
Hôm nay là ngày việc cuối cùng của Tô Tây tại trạm xá quân đội, lúc nàng đang thu dọn đồ đạc, chị y tá trưởng ngày càng đẫy đà giúp một tay cảm thán.
Tô Tây khẽ : “Sau em vẫn sẽ ghé thăm mà, vả nếu chị nhớ em thì thể đến nhà tìm em, địa chỉ em để cho chị đấy.”
Từ năm 20 tuổi cho đến nay 30 tuổi, mười năm thời gian Tô Tây đều phục vụ tại đơn vị cơ sở, thời gian tới nàng chuyển đến một bệnh viện công tác để thời gian tự do hơn một chút.
Thực Tô Tây nộp đơn xin thôi việc từ nửa năm , các con ngày càng lớn, đặc biệt là Đào Đào năm nay 10 tuổi, bà nội cũng sắp bước sang tuổi 80, cha chồng tuổi tác cũng ngày một cao.
Làm , con, Tô Tây thể cứ mải miết xông pha phía mà màng đến hậu phương như nữa.
Tuy chút nỡ nhưng cuộc đời là , luôn sự thỏa hiệp vì một chuyện, nàng cũng cảm thấy miễn cưỡng, dù nàng cũng chỉ là rời khỏi đơn vị tuyến đầu chứ lui về nội trợ.
Đợi một tuần nữa, nàng sẽ đến báo danh tại Bệnh viện Quân y Giải phóng nhân dân xxx! Với tư cách là bác sĩ chuyên khoa, thời gian cá nhân của nàng sẽ tự do hơn nhiều...
Y tá trưởng cũng luyến tiếc, theo bản năng lải nhải vài câu: “Nói thì , nhưng ai khi nào mới rảnh mà thăm cô , nhớ công việc mới của cô còn một tuần nữa mới báo danh mà, ở thêm vài ngày?”
Vừa dứt lời, Tạ Trăn trong bộ quân phục chỉnh tề đột nhiên xuất hiện ngoài cửa văn phòng của Tô Tây.
Hai ngày đặc biệt dành thời gian , một là để đưa vợ về đại viện quân khu, hai là để về tham gia buổi tụ họp!
Anh rể Văn Uyên cuối cùng minh oan nửa tháng , hai ngày đưa cả gia đình trở thành phố J, cùng Tây Tây trở về cũng là vì bữa cơm đoàn viên 10 năm xa cách!
“Còn món gì cần dọn nữa em?” Tạ Trăn gật đầu chào chị y tá trưởng đang chút câu nệ, đưa tay bế mấy chiếc hộp nhỏ mặt đất lên, ôn tồn hỏi Tô Tây.
Tô Tây lắc đầu: “Hết , cứ mang xe , em ngay đây!”
Nghe , Tạ Trăn quanh một lượt, thấy quả thực còn đồ đạc gì mới ôm hộp ngoài.
Đợi đến khi bóng dáng Tạ Trăn biến mất ở hành lang, y tá trưởng mới rụt đầu , tặc lưỡi : “Ngần năm, hai vợ chồng cô ăn linh đan diệu d.ư.ợ.c gì mà chẳng thấy già chút nào ? nhớ Tư lệnh Tạ năm nay 38 tuổi đúng ? Nhìn cứ như mới 28, 29 , chẳng bù cho lão nhà , hói đầu bao nhiêu năm ...”
Tô Tây dĩ nhiên thể là vì nàng bàn tay vàng, thế là nàng đáp: “Chắc là do bẩm sinh thôi chị? Chị xem cả em cũng trẻ mà, còn hơn Tạ Trăn một tuổi đấy!”
Nhắc đến khuôn mặt tuấn mỹ như tiên của bác sĩ Tô Đông, y tá trưởng lập tức phấn chấn hẳn lên: “Cũng đúng, bác sĩ Tô Đông trông còn trẻ hơn cả Tư lệnh Tạ nhà cô, nhà cô thật khiến phát ghen, trẻ lâu, còn thông minh, bao nhiêu cái đều chiếm hết , ông trời thật công bằng...”
Biết y tá trưởng đang đùa, Tô Tây tiếp lời, lẳng lặng thu dọn những món đồ cá nhân bàn túi!
Y tá trưởng lải nhải thêm vài phút nữa bắt đầu cảm thán: “May mà bác sĩ Tô Đông từ chức, nếu các cô y tá ở trạm xá chắc sưng mắt mất... blah blah... Cô thật sự ở thêm vài ngày ?”
Thấy bạn đồng hành thu dọn xong xuôi chuẩn rời , y tá trưởng cuối cùng cũng đỏ hoe mắt.
Tô Tây cũng thấy sống mũi cay cay, nàng cúi ôm y tá trưởng một cái, mỉm : “Không chị ạ, chủ yếu là tối nay nhà em buổi tụ họp, đợi khi em định công việc ở môi trường mới, em sẽ thăm ...”
Thực mấy ngày , Tô Tây mời bộ đồng nghiệp ở trạm xá ăn một bữa coi như tiệc chia tay.
Hôm nay là ca trực cuối cùng của nàng, khi chào tạm biệt y tá trưởng, Tô Tây đến văn phòng Chủ nhiệm Lý để từ biệt nữa, cảm ơn ông chiếu cố trong suốt những năm qua...
Cho đến khi trong xe, Tô Tây mới cảm khái : “Thời gian trôi nhanh thật, em ở trạm xá 5 năm , giờ rời , thực sự chút luyến tiếc!”
Tạ Trăn vẫn như khi, đưa bàn tay to xoa xoa đầu vợ, đó khởi động xe, nhẹ nhàng nhấn ga, chiếc xe từ từ lăn bánh!
Tô Tây cố ý trêu : “Cách an ủi của mười năm vẫn chẳng tiến bộ chút nào!” Tạ Trăn khẽ , ánh mắt tối sầm vài phần: “Vậy... tối nay phạt vất vả thêm vài nhé!”
Hiểu ẩn ý trong lời của chồng, mặt Tô Tây đỏ bừng lên, cả bắt đầu xù lông, tâm trạng buồn bực vì ly biệt lúc nãy lập tức tan biến sạch sành sanh: “Anh mơ quá nhỉ, đây là phạt là phạt em đây? Tối nay mà ngủ đất!”
Thấy cô vợ nhỏ lập tức sống , còn đáng yêu như một chú mèo nhỏ đang xù lông c.ắ.n , ánh mắt Tạ Trăn trở nên mềm mại...
Khôi phục sức sống là .