60 Niên Đại Pháo Hôi - Chương 87: Giao Thừa Ấm Áp & Tin Vui Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:17:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm giao thừa, tiễn cũ đón mới!

 

Trong Tứ hợp viện nhà họ Tô, sáng sớm, hơn hai mươi nhà họ Tô liền bắt đầu bận rộn. Phụ nữ bận rộn nấu cơm nấu nướng, gói sủi cảo! Đàn ông bận rộn quét tước vệ sinh dán câu đối, ngay cả bé Đào Đào cũng nhận việc, bày biện điểm tâm kẹo bánh khay... Quả nhiên là náo nhiệt phi phàm!

 

Bốn Tô Tây ngừng đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng cũng kịp về bữa cơm tất niên. Sự xuất hiện của họ khiến buổi tụ họp vốn náo nhiệt càng thêm vui vẻ, hỉ khí dương dương.

 

Nói thì đây là đầu tiên ba nhà tụ họp đông đủ như !

 

, chính là ba nhà. Vì con trai con dâu khó xử, cũng là đầu gặp mặt thông gia bác cả, Tạ Bác và Đường Tư Vận cho bảo mẫu trong nhà nghỉ, chủ động tham gia bữa cơm tất niên của nhà họ Tô.

 

Vốn dĩ Tô Tây định ở nhà ăn bữa cơm đoàn viên với bà nội, bác cả bọn họ, chạy sang bên cha chồng đón giao thừa qua mùng một, ngờ ngược trưởng bối săn sóc bọn họ... Thật là cô cảm động nhẹ, cô nữa cảm khái vận khí của bao! Có thể gặp nhà chồng như !

 

Mấy nhà chắp vá với , tổng cộng hơn ba mươi , chen chúc ba bàn!

 

Đều là trong nhà, khi Tô Tây bọn họ còn ở Đại đội sản xuất Hồng Kỳ, hai nhà cũng đều quen cùng ăn Tết. Hiện giờ thêm Tạ gia, vui vẻ chen chúc bên , từng nâng ly cạn chén ồn ào náo nhiệt, ngay cả Tạ Bác xưa nay mặt lạnh cũng khí náo nhiệt cảm nhiễm lộ nụ ...

 

Sáng sớm hôm .

 

Mùng một Tết!

 

Khi trời tờ mờ sáng, Tô Tây tiếng pháo nổ hết đợt đến đợt khác bên ngoài đ.á.n.h thức.

 

Nghĩ đến hôm nay là mùng một, dậy sớm theo cha chồng chúc Tết ông nội, đôi mắt Tô Tây vốn còn đang mơ màng lập tức mở to, cũng dám ngủ nướng, giãy giụa bò dậy!

 

Cô bên cử động một chút, đàn ông ôm cô liền tỉnh. Tạ Trăn theo bản năng ôm c.h.ặ.t hơn, giọng mang theo vẻ khàn khàn: “Mới 5 giờ, ngủ thêm lát nữa !”

 

Hôm nay cần huấn luyện, ngủ nướng một chút cũng !

 

Tay nhỏ của Tô Tây đặt lên n.g.ự.c đàn ông, nhẹ nhàng đẩy đẩy , bẻ ngón tay tính toán những việc hôm nay: “Không , chúng khó khăn lắm mới về một chuyến, cũng tận hiếu tâm, bảo mẫu cũng về quê ăn Tết , chúng dậy bữa sáng! Còn sang bên ông nội chúc Tết, em chiều nay chú hai chú ba bọn họ còn tới... Ai nha, tóm còn nhiều việc , cũng mau dậy , cổng viện đốt pháo ?”

 

Nói , Tô Tây rời khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của đàn ông, nhanh ch.óng mặc quần áo. Không nhanh a, thời tiết thành phố J quá lạnh, mấu chốt còn giường đất! Cũng điều hòa!

 

Tô Tây nhanh nhẹn mặc xong quần áo liền nhảy xuống giường, phát hiện chồng còn bất động, cô chút lo lắng cúi xuống: “Sao thế? Trong thoải mái ?”

 

Tạ Trăn mày giãn , tầm mắt chạm sự quan tâm trong mắt thê t.ử, ánh sáng nhu hòa trong đôi mắt đen chợt lóe, nhẹ giọng : “Không !” Chỉ là đột nhiên cảm thấy hạnh phúc!

 

Tô Tây vẫn yên tâm lắm, đang định gì đó thì Tạ Trăn dậy, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khuôn mặt trắng nõn của thê t.ử, mới xoay xuống giường mặc quần áo!

 

Hai vợ chồng ăn mặc chỉnh tề khỏi phòng ngủ, phát hiện đèn lầu đích xác còn sáng, trong lòng đêm qua cha chắc chắn là mệt !

 

Hai vợ chồng ăn ý , đẩy cửa phòng con gái , phát hiện cô bé tay chân quy củ đá chăn, mới rón rén cùng xuống lầu.

 

Tới lầu, Tô Tây thẳng bếp, còn Tạ Trăn thì đem dây pháo gói giấy đỏ chuẩn từ treo lên cây sào trúc, mang cửa đốt!

 

Khi tiếng pháo nổ đì đùng ngoài cửa vang lên, bên Tô Tây vo gạo bỏ nồi...

 

Đương nhiên, cuối cùng bữa sáng nhận sự tán dương nhiệt liệt của cha chồng do đồng chí Tạ Trăn thành, Tô Tây chỉ nấu nồi cháo. Thật sự là trù nghệ của cô cũng ngang ngửa Đường Tư Vận, khó khăn lắm mới đạt tới trình độ miễn cưỡng thể ăn...

 

Thời gian gặp luôn ngắn ngủi, mùng tám Tết, Tô Thừa Trung liền dẫn cả đại gia đình, đeo bao lớn bao nhỏ chuẩn trở về tỉnh H. Rốt cuộc đều là công việc, ở lâu dài tất nhiên . Tô Tây đích nhà ga tiễn bác cả bọn họ.

 

Tiếng gầm rú của xe lửa dần dần xa, thu nhỏ thành một chấm đen trong mắt Tô Tây, cho đến khi thấy nữa, cô mới chút thương cảm thở dài một .

 

Giữa chốn đông , Tạ Trăn cũng tiện hành động mật gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai thê t.ử, ôn tồn : “Về thôi!”

 

Hắn cách nào câu " rảnh chúng sẽ về thăm", dựa theo tính chất công việc hiện tại của hai bọn họ, ít nhất mấy năm nay là quá khả năng!

 

Tô Tây gật đầu, vẫn từ bỏ ý định về phía cả gió mát trăng thanh: “Anh cả, bác cả bọn họ thích thành phố J, hẳn là sẽ ở ?”

 

Tô Đông liếc em gái một cái: “Gấp cái gì? Anh họ cả hỏi thăm về giá nhà ở thành phố J, nghĩ đến là chút ý động. Bất quá cả nhà chuyển tới đây chuyện nhỏ, bọn họ đều bát sắt, nhất định suy xét kỹ càng!”

 

Nhà ga dịp Tết Âm Lịch thật sự quá đông, chen chúc . Tô Tây trực tiếp duỗi tay túm c.h.ặ.t vạt áo chồng, che chở mang ngoài: “Sao em ? Hỏi khi nào? Anh thế nào?”

 

Tô Đông và Tịch Ngạn Nam cũng tới gần, một trái một che chở em gái nhỏ nhắn, trả lời: “Đêm qua, họ cả mỗi nhà bọn họ thể một hai ngàn, nếu gom tiền ở chung, mua một cái Tứ hợp viện một gian vẫn là thể, nếu lệch trung tâm một chút, chừng hai gian sân cũng !”

 

Tô Tây gật đầu như gà con mổ thóc: “Sau đó thì ?”

 

Tô Đông: “Không , dù ý của biểu đạt, bọn họ nếu mỗi nhà mua một căn hộ, chúng cũng thể giúp chút ít về kinh tế, hai chúng mỗi cho bọn họ mượn mấy ngàn, cụ thể tình huống thế nào xem bọn họ trở về thương lượng ! Anh cũng với , nếu xác định tới thành phố J, tiền bán công việc là khẳng định thể động , tiền đó dùng để mua công việc ở thành phố J...”

 

Bát gạo dưỡng ân, gánh gạo dưỡng thù, bác cả là bác cả, các họ rốt cuộc mỗi gia đình riêng, hỗ trợ cũng chừng mực!

 

“Bác cả con còn để một ngàn đồng!” Tô Tây về đến nhà, cửa liền thấy bà nội buông một câu như !

 

Bước chân đổi giày của Tô Tây khựng , cô tư thế kim kê độc lập về phía bà nội, nhíu mày : “Tiền gì ạ?”

 

Trần Tương Vân thở dài: “Còn thể là tiền gì, tiền xe và tiền ăn chứ ! Vừa dọn dẹp phòng, phát hiện đè gối đầu. Bác cả con cũng thật là, đều mời bọn họ tới chơi, cái ngược bọn họ tốn kém nhiều như , trong lòng bà thấy khó chịu quá...”

 

Tô Tây ngờ bác cả còn để tiền cho cô, định hỏi cả bây giờ thì chân nắm lấy. Cô cúi đầu xuống, mới phát hiện từ lúc nào, chồng xổm bên chân , đang đổi giày cho cô!

 

Trước mặt cả nhà, Tô Tây ít nhiều chút ngượng ngùng, cô ho nhẹ một tiếng, đó nương theo lực đạo của Tạ Trăn nhanh ch.óng giày, nắm tay chồng đến sô pha xuống mới : “Hay là, con gửi về cho bác cả?”

 

Tạ Trăn vỗ nhẹ đầu nhỏ của thê t.ử: “Không , như . Nếu tương lai bác cả bọn họ tới thành phố J định cư, tiền đó dùng để sắm thêm đồ đạc cho bọn họ ! Nếu tới, chờ nhà họ hỉ sự, mua chút đồ vật lớn tặng !”

 

Trần Tương Vân cũng : “Vẫn là đầu óc Tiểu Tạ linh hoạt, bà sầu c.h.ế.t ! Hận thể lập tức đuổi theo, nhét tiền trở ...”

 

Lời bà lão khiến mấy nhịn bật ...

 

“Tin tức động trời! Tô Tây, cô !”

 

Ngày đầu tiên năm mới, Tô Tây pha ly trong văn phòng, Y tá trưởng liền hớt hải chạy , khuôn mặt tròn trịa tràn đầy hưng phấn, vẻ mặt "cô mau hỏi " gấp gáp.

 

Tô Tây thầm, đôi khi cô thật sự cảm thấy Y tá trưởng trạm y tế bọn họ cực kỳ hợp với tuổi tác, đến trung niên vẫn mang theo tính trẻ con. Cô phối hợp : “Tin gì thế?”

 

Y tá trưởng kéo ghế, đặt m.ô.n.g xuống. Gần đây bệnh viện rảnh rỗi, bà bày tư thế nhiều thời gian, chúng tán gẫu một trận: “Hắc! Lý chủ nhiệm đó!”

 

Tô Tây nhướng mày, định hỏi gì đó, trong đầu linh quang chợt lóe, mặt cũng mang theo vui mừng: “Không là nhà chủ nhiệm tin vui chứ?”

 

Y tá trưởng sửng sốt: “Cô ? Ai cho cô thế? Tốc độ còn nhanh hơn nữa?”

 

Tô Tây: “ đoán! Thật ạ! Hèn chi buổi sáng qua chỗ chủ nhiệm báo cáo thì ông ở đó, đây đúng là tin , chúng lát nữa tặng chút đồ bổ !”

 

Y tá trưởng: “Cái đầu nhỏ của cô dùng thật đấy, thế mà cũng đoán ! Buổi tối , hai tặng xong chạy, bằng như chủ nhiệm khẳng định nhận!”

 

Tô Tây tán đồng, cô thật sự mừng cho vợ chồng họ, ít nhất sinh mệnh mới đến thể mang cho họ chút tinh thần phấn chấn!

 

“Còn cô thì ?” Y tá trưởng mặt quỷ.

 

cái gì?” Tô Tây chút ngơ ngác!

 

“Cô định sinh cho Tạ đoàn nhà cô một đứa con trai ?” Y tá trưởng thể tưởng tượng nổi về phía Tô Tây đang vẻ mặt rõ nguyên do. Bà con gái Tô Tây đều năm tuổi, sinh con thứ hai vẫn là nên tranh thủ lúc còn trẻ!

 

Tô Tây hiểu đề tài lái sang , bất quá... con thứ hai , khẳng định sinh.

 

Rốt cuộc đó liền xong, đứa thứ hai họ Tô. Mấy năm nay vợ chồng cô bởi vì công việc định, cách nào thường xuyên ở bên cạnh con nhỏ, ngay cả Đào Đào cũng là ngoài ý mới .

 

Có thể sinh đứa con trai tự nhiên là nhất, vặn cùng Đào Đào ghép thành một chữ "Hảo", nhưng chuyện xem duyên phận. Biết Y tá trưởng cũng là cho , Tô Tây cũng lôi kéo phổ cập khoa học nam nữ đều giống , : “Còn sống là sinh, thấy con gái còn nhỏ , định chờ thêm mấy năm nữa!”

 

Y tá trưởng vẻ mặt cho là đúng: “Còn chờ cái gì nữa, qua năm nay, Tạ đoàn nhà cô đều 34 tuổi , kết hôn sớm chút đều thể ông nội, còn chờ ! Muốn thì tranh thủ lúc trẻ mà sinh, sinh xong mới dễ hồi phục!”

 

Tô Tây nghĩ đến khuôn mặt tuấn mỹ dị thường của Tạ Trăn, cư nhiên gán cho danh xưng ông nội, chuyện sẽ nghĩ thế nào!

 

Nghĩ đến đây, Tô Tây cũng khống chế giật giật khóe miệng! Không gì, ông nội gì đó... cái cũng quá khoa trương, ở đời , tuổi của Tạ Trăn vẫn là đàn ông độc hoàng kim đấy! Được ...

 

Nửa tháng đó, lẽ là hy vọng, Lý chủ nhiệm vốn dĩ già nua trầm lặng ngày càng tinh thần hơn, thậm chí hai ngày nay mái tóc hoa râm của ông cũng nhuộm đen, nháy mắt trẻ mười tuổi.

 

Trong công việc vẫn nghiêm túc như cũ, nhưng ngày thường cũng sẽ nụ !

 

Nhóm Tô Tây thấy đều phát từ nội tâm mừng cho ông!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/60-nien-dai-phao-hoi/chuong-87-giao-thua-am-ap-tin-vui-bat-ngo.html.]

Hôm nay buổi tối Tô Tây tan tầm về đến nhà, theo thói quen ở bàn việc, sửa sang nhật ký công tác một ngày, đến một nửa thì ngoài cửa truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa!

 

Tô Tây theo bản năng thời gian cổ tay, mới đến 8 giờ, chồng cư nhiên về !

 

dậy cửa đón, quả nhiên thấy chồng một lấm lem bùn đất: “Hôm nay sớm ? Không nhiều tân binh đến ? Em còn tưởng sẽ về muộn chứ!”

 

Khi chuyện, cô về phòng lấy quần áo tắm rửa của chồng , cùng xà phòng thơm khăn lông đặt một cái chậu, đưa cho Tạ Trăn, bảo tắm rửa !

 

Tạ Trăn một bùn đất, lo lắng nhà sẽ bẩn sàn, đến lúc đó còn lau dọn một , liền ở t.h.ả.m chùi chân ngoài cửa, nhận lấy cái chậu Tô Tây đưa qua.

 

Cúi hôn lên đôi môi đỏ mọng của thê t.ử, dần dần, nụ hôn vốn chỉ định lướt qua của đàn ông còn thỏa mãn, lưỡi dài của vươn cạy mở hàm răng thê t.ử, tiến quân thần tốc tham lam mút mát sự ngọt ngào khiến trầm mê...

 

Sau đó, khi tay tự chủ sờ lên eo thon của thê t.ử, cả liền mạnh mẽ đẩy . Còn đợi phản ứng tình huống thế nào, liền thấy thê t.ử lao về phía thùng rác sắt, đó ôm thùng sắt nôn thốc nôn tháo!

 

Tạ Trăn dọa nhảy dựng, màng bẩn thỉu, ném cái chậu tay , bước nhanh xổm bên cạnh thê t.ử, bắt đầu vuốt lưng cho cô, sắc mặt nôn nóng hỏi: “Làm ? Ăn hỏng bụng ?”

 

Không thể nào, kết hôn nhiều năm như , trừ bỏ lúc sinh con, thể thê t.ử từng xảy vấn đề gì, ngay cả cảm mạo cũng ...

 

Hả? Vừa cái gì cơ? Sinh con...

 

Vừa nghĩ đến khả năng nào đó, Tạ Trăn cả đều ngây dại, bàn tay to đặt lưng thê t.ử cũng cứng đờ vài phần.

 

Một lúc lâu , Tạ Trăn ôm thê t.ử ngừng nôn lên sô pha, rót cho cô chén nước súc miệng, mới : “Tây Tây, em đây là... m.a.n.g t.h.a.i ?”

 

Tô Tây khó chịu súc miệng nhiều , cả dựa lưng ghế sô pha giọng khàn khàn : “Chắc là , bất quá kỳ kinh nguyệt của em cũng mới hai ngày nay, chờ thêm một tuần, nếu kinh nguyệt vẫn tới, liền bệnh viện kiểm tra một chút!”

 

Tạ Trăn cũng vui mừng khôn xiết, tuy tránh t.h.a.i mà thê t.ử vẫn thể mang thai, nhưng điều cũng ngăn cản mức độ vui vẻ của !

 

Chỉ là nghĩ đến thê t.ử nôn nghén nghiêm trọng như , biểu tình mặt liền cứng . Lúc thê t.ử sinh Đào Đào nôn nghén rõ, khi đó còn bà nội tỉ mỉ chăm sóc.

 

hiện giờ ở quân đội, tùy quân phiền toái, dáng vẻ, nghĩ cách!

 

Thời gian qua một tuần!

 

Trừ bỏ buổi tối hôm đó Tô Tây nôn một , về còn nôn nữa, nhưng bà dì cả vốn luôn đúng giờ của cô đích xác tới!

 

Cô liền chắc chắn là mang thai, đó để xác nhận, cô còn tự kiểm tra cho ở bệnh viện!

 

Kết luận là t.h.a.i nhi tròn 5 tuần!

 

Cũng là giờ khắc , ánh mắt cô về phía Y tá trưởng đều chút quỷ dị!

 

“Nhìn như gì?” Y tá trưởng cùng Tô Tây kiểm tra, cô m.a.n.g t.h.a.i bà cũng vui vẻ thôi! Chỉ là Tô Tây dùng ánh mắt kỳ quái chằm chằm, tuy là bà quen thói tùy tiện cũng chút chịu nổi!

 

Tô Tây cong cong môi: “Chỉ là đột nhiên cảm thấy chị miệng vàng lời ngọc thật!”

 

Bằng giục ai m.a.n.g t.h.a.i đó liền m.a.n.g t.h.a.i chứ! Năm ngoái là Lý chủ nhiệm, năm nay liền đến phiên , tuyệt!

 

“... Ý gì?” Mặt đầy dấu chấm hỏi!

 

......

 

Ngày xác định mang thai, Tạ Đoàn trưởng hưng phấn hỏng một khắc cũng trì hoãn, lập tức gọi điện thoại cho cả nhà!

 

Cho nên ngày hôm , Tô Tây liền thấy Đường Tư Vận vẻ mặt đầy khí vui mừng ở bệnh viện!

 

Tô Tây kinh ngạc dậy: “Mẹ, tới đây?”

 

Đường Tư Vận bước nhanh văn phòng Tô Tây, đặt túi tay lên bàn con dâu, kéo cô xuống mới : “Mẹ tới chăm sóc con a, con m.a.n.g t.h.a.i Đào Đào ở xa, hiện tại con ở gần như , còn thể tới chăm sóc con !”

 

Tô Tây cũng kéo chồng xuống, : “Không cần chăm sóc con , xem con , một chút phản ứng cũng . Hơn nữa, ngẫu nhiên đến xem còn , ở lâu dài Tư lệnh thể đồng ý ?”

 

Đường Tư Vận xua tay: “Không , chào hỏi Chu Tư lệnh của các con . Mẹ cũng ngày nào cũng ở đây, nhưng tay nghề nấu nướng của , cho nên quyết định về mỗi ngày đưa canh nước cho con, đến giúp con giặt quần áo gì đó...”

 

Đường đại mỹ nhân quy hoạch , nhưng Tô Tây thể coi như đương nhiên. Mẹ chồng cả đời hưởng phúc, hơn nữa bà đều 60 , thể để bà mệt nhọc như .

 

Tô Tây lắc đầu từ chối: “Mẹ! Thật cần, ít nhất hiện tại cần. Mẹ xem con, cái gì cảm giác cũng . Giặt quần áo Tạ Trăn , , chỉ cần ở nhà, con khi nào đụng tới quần áo ...”

 

Đường Tư Vận cho là đúng xua tay: “Nó là đàn ông, giặt quần áo là việc nên ...”

 

Tô Tây... “Hay là thế , ba tháng đầu chúng con nhờ chiến sĩ bếp núc mỗi ngày hầm một phần canh, chúng con trả thêm chút tiền công, đỡ cho vất vả. Chờ ba tháng xem tình hình ?”

 

Theo ý Đường Tư Vận đương nhiên , bên ngoài thể bằng chính ?

 

Bất quá bà cũng con dâu là đau lòng bôn ba, nếu mỗi ngày đây, chỉ riêng lái xe mất bốn năm tiếng. Tuy vì cháu chắt, bà cảm thấy cả đầy sức lực, nhưng cũng thể nhận ý của con dâu, vì thế hai liền ước định ba tháng !

 

mà sự đời chính là như ...

 

Kế hoạch thường đuổi kịp sự đổi. Chưa đến ba tháng, mới hai tháng rưỡi, Tô Tây liền phát hiện bụng nhỏ của độ cong!

 

Rõ ràng m.a.n.g t.h.a.i Đào Đào, hơn bốn tháng bụng cô mới chút độ cong. Lại liên tưởng đến hai đứa nhỏ Tranh Tranh Vanh Vanh, trong lòng cô dự cảm!

 

Vì thế buổi tối Tạ Trăn trở về, cô rúc trong lòng chồng, mềm mại hỏi: “Em nhớ chú hai chú ba nhà là song sinh ?”

 

Tô Tây đến hai em trai của Tạ Bác!

 

Tuy thê t.ử đột nhiên hỏi như , Tạ Trăn vẫn gật đầu : “Ừ, là song sinh. Anh ông nội , bên ông còn hai trai, cũng là song sinh, bất quá khi đó điều kiện gian khổ nuôi .”

 

Tô Tây lẩm bẩm: “Hèn chi... Hóa trong nhà gen !”

 

“Cái gì cơ... Tây Tây... Em... Em là ...” Tạ Trăn cũng ngốc, lập tức bắt ý tứ trong lời của thê t.ử.

 

Có lẽ là chút tin thể một hai niềm vui bất ngờ, giọng Tạ Trăn đều mang theo vẻ mộng ảo, thể nháy mắt căng c.h.ặ.t như tảng đá, ngay cả bàn tay to ôm eo bụng thê t.ử cũng tự giác nắm thành quyền!

 

Tô Tây giơ tay gỡ nắm tay đang nắm c.h.ặ.t của , đặt bàn tay to khớp xương rõ ràng lên bụng nhỏ nhô lên của , : “Tự xem , lúc mới hơn hai tháng, theo lý thuyết thể lộ bụng sớm thế . Trước Đào Đào hơn bốn tháng cũng chỉ lớn thế thôi, cho nên em nghĩ, chúng chừng thật là song hoàng trứng!”

 

Được thê t.ử khẳng định, Tạ Trăn kích động hỏng . Hắn nghiêng dậy, ánh mắt sáng quắc chằm chằm phụ nữ nhỏ bé đang gối lên cánh tay . Một lúc lâu , in một nụ hôn lên vầng trán trơn bóng trắng nõn của cô, đó hôn lên mi mắt, sống mũi, cuối cùng trằn trọc tới đôi môi đỏ mọng như bôi mật, l.i.ế.m láp từ trong ngoài một , mới chút thỏa mãn thở nhẹ : “Tây Tây, vui, đặc biệt đặc biệt vui, cảm ơn em!”

 

Mang t.h.a.i càng thêm mẫn cảm, Tô Tây chồng hôn như , cả tức khắc mặt ngọc ửng hồng, thở gấp liên tục, lời dỗi : “Còn xác định ! Ngày mai em nhờ Lý chủ nhiệm bắt mạch giúp, em Đông y của ông cũng lợi hại!”

 

Kỳ thật Lý chủ nhiệm hồi nhỏ học Đông y ít năm, lớn lên phát hiện thích Tây y hơn, đại học liền thi lâm sàng y học!

 

Cũng may ông chuyển sang Tây y, bằng ở cái thời đại , ông cũng sẽ an như ...

 

Tạ Trăn dáng vẻ mắt ngập nước của thê t.ử chọc cho thở dốc vài cái, ẩn nhẫn mổ nhẹ mấy cái lên khuôn mặt nhỏ non mềm của cô, mới vùi mặt hõm cổ Tô Tây, ép buộc bản bình tĩnh ...

 

Một lúc lâu , mới khàn giọng : “Ngày mai cùng em!”

 

Tô Tây cong cong mặt mày, mềm mại ừ một tiếng, kỳ thật cô cũng chồng cùng!

 

“Thật sự là song thai!”

 

Sáng sớm hôm , Tô Tây sự tháp tùng của chồng và cả xuống văn phòng Lý chủ nhiệm. Đến nỗi Tịch Ngạn Nam theo sớm đuổi việc, tổng thể Đoàn trưởng và Phó đoàn trưởng đều mặt!

 

Mấy đang thấp thỏm câu trả lời xác định của Lý chủ nhiệm đều nhảy cẫng lên hoan hô. Không chỉ Tạ Trăn mặt ngoài lạnh lùng khó gần, ngay cả Tô Đông gió mát trăng thanh cũng nhịn nắm tay liên tục vài tiếng ""!

 

Sinh mệnh mới luôn mang đến niềm vui và hy vọng cho gia đình, huống chi còn là hy vọng gấp đôi!

 

Lý chủ nhiệm cũng vui vẻ chúc mừng mấy .

 

Tô Tây cong đôi mắt ngấn nước: “Cùng vui cùng vui!”

 

Con của Lý chủ nhiệm chỉ lớn hơn Tô Tây hai tháng, cũng chẳng là cùng vui !

 

Cũng trong nhà sẽ vui vẻ thế nào. Nghĩ đến đây, Tô Tây chút chờ nổi chia sẻ tin vui với gia đình!

 

Đương nhiên, cũng thể quên bé Đào Đào 6 tuổi. Từ khi sắp chị, cô bé quả thực vui hỏng , cả ngày ồn ào đòi em gái mau đời, cô bé chơi cùng em gái...

 

 

Loading...