60 Niên Đại Pháo Hôi - Chương 41: Giá Rượu Trên Trời Và Nụ Hôn Vụng Trộm

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:16:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu ngả bài đến mức , Tô Tây cũng giấu giếm nữa, thản nhiên : "100 đồng một cân ạ." Sau đó cô bắt gặp đôi mắt trợn tròn vì quá kinh ngạc của Tạ Trăn.

 

"Có cần kinh ngạc thế ạ?" Tô Tây buồn nghiêng đầu.

 

Tạ Trăn khựng , nghĩ đến công hiệu của loại rượu đó... thấy... cái giá còn quá rẻ chứ?... Đột nhiên cảm thấy áp lực lớn. Tính lấy một vò, cộng thêm định gửi cho cha nữa, gần như bằng cả năm tiền lương của . Anh há miệng, định gì đó thì Tô Tây ngắt lời.

 

"Cũng đừng chuyện trả tiền nhé, em sẽ giận đấy. Thực nguyên liệu rẻ lắm..." Cô thật, ngoài tốn chút đường thì chẳng mất chi phí gì khác. Ngô... lẽ tính thêm tiền mua lu?

 

Tạ Trăn xoa xoa thái dương, bật thành tiếng, rốt cuộc gì thêm, trong lòng thầm nghĩ về nộp ngay sổ tiết kiệm cho cô thôi. "Nhà em ủ nhiều rượu thế , định tiếp tục bán ?" Tạ Trăn hỏi tiếp.

 

Tô Tây ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, nhưng em sẽ bán bừa bãi , nhất định tìm con đường đáng tin cậy mới ." Dù mười năm sóng gió sắp đến, cô nên thấp bé nhẹ cân một chút, giữ mạng là quan trọng nhất, cùng lắm thì bán nữa, đợi qua mười năm tính.

 

Tạ Trăn vuốt ve mái tóc đen mượt như nhung của cô gái: "Nếu em tin thì cứ giao cho ?"

 

Tô Tây cong mắt : "Em đương nhiên tin ."

 

Tạ Trăn , vì sự tin tưởng tuyệt đối của bạn gái, trong l.ồ.ng n.g.ự.c trào dâng một luồng nhiệt nóng hổi lạ lẫm, thiêu đốt khiến cả ấm áp. Người vốn lạnh lùng suốt 28 năm như bỗng thấy tham luyến ấm vô cùng: "Anh một bạn nối khố, nhân phẩm đáng tin, chút quan hệ, đến lúc đó trực tiếp bán sỉ cho thấy thế nào?"

 

Đôi mắt nước của Tô Tây sáng lấp lánh: "Bán đứt như là đáng tin nhất, nhưng rượu đào của em định giá cao thế, là gửi một chai cho uống thử ạ!" Sản phẩm đến mấy cũng nếm thử mới .

 

Tạ Trăn gật đầu, điều là tất nhiên. Hai lưu luyến rời tán gẫu thêm vài câu, thể hiện rõ mười mươi sự quấn quýt của đôi tình nhân trẻ đang lúc mặn nồng, cho đến khi trong viện liên tục vang lên tiếng ho khan của Tiểu ca. Tô Tây mới nâng cổ tay đồng hồ, thúc giục: "Muộn lắm , mau về , nhớ mỗi ngày uống một chén rượu đào nhé."

 

Tạ Trăn gật đầu, đối tượng nhỏ là vì cho nên tự nhiên ý kiến gì. Tô Tây hài lòng vì bạn trai lời, cô kiễng chân định xoa đầu , nhưng ngặt nỗi chênh lệch chiều cao quá lớn, kiễng mãi mà tới... Thật là quê quá ! Cô bỗng thấy sét đ.á.n.h ngang tai, hiện tại cô cao 1m64, tuy cao ráo như 1m72 ở kiếp nhưng cũng tính là lùn? Tô Tây cứng đờ ngẩng cổ, mắt đàn ông, do dự một lát mới ngập ngừng hỏi: "Anh cao bao nhiêu thế ạ?"

 

Tuy bạn gái định gì, Tạ Trăn vẫn phối hợp cúi , chỉ vì cô mà cúi đầu: "1m92."

 

Tô Tây... Kém gần 30 centimet, hèn chi trông nhỏ bé thế . Cô tuyệt đối thừa nhận lùn, là tại quá cao thôi. thế, thể lùn chứ! Tuy nhiên, hành động chủ động cúi cho cô xoa đầu của bạn trai khiến tâm trạng cô bừng sáng. Cô quyết định thưởng cho ! Thế là Tô Tây nâng bàn tay nhỏ trắng trẻo lên, áp khuôn mặt tuấn tú của đối tượng, kiễng chân định tặng một nụ hôn.

 

"Cái con bé , em cái gì thế hả?" Tiếng gầm quen thuộc vang lên tai Tô Tây. Chỉ là Tô Tây dọa sợ, cô sớm hai ông đang nấp gần đó rình trộm . Dù trong mắt họ cô là nữ lưu manh, cô mà gì thì thật với cái danh xưng đó quá. Thế là trong mắt cô xẹt qua tia giảo hoạt, nhắm thẳng khuôn mặt tuấn tú của bạn trai mà hôn một cái, còn cố ý phát tiếng "chụt" thật kêu.

 

Hôn xong, Tô Tây lập tức nhét chiếc đèn pin trong tay tay đối tượng đang đờ đẫn, đẩy ngoài cổng, khì khì đóng cửa . Trước khi đóng hẳn còn nghịch ngợm nháy mắt với Tạ Trăn đang ngơ ngác, duyên : "Hẹn mai gặp nhé!"

 

Ngoài cửa, Tạ Trăn ngẩn , ngay cả muỗi đốt cũng , lúc cảm quan của đều tập trung bên má . Chỉ thấy nơi cô gái hôn ngày càng nóng, ngày càng bỏng, đó như bốc hỏa thiêu đốt khiến cả sắp nổ tung. Không qua bao lâu, Tạ Trăn rốt cuộc cũng lấy tinh thần, ánh mắt chuyển về phía cổng viện, lặng lẽ chằm chằm như xuyên qua cánh cổng gỗ cũ kỹ để thấy cô gái nghịch ngợm như tinh linh đang trốn bên trong. Cô gái... thực sự khanh khách giữa tiếng gầm của trai. Cô gái... khiến trái tim tràn đầy niềm vui! Tạ Trăn hít một thật sâu, đôi mắt phượng bất giác đong đầy tình ý nóng bỏng. Đôi mắt đen sâu thẳm như đầm mực lúc còn vẻ thẹn thùng ban đầu, chỉ còn tình cảm mãnh liệt như nham thạch sắp kìm nén . Một lúc , cuộn ngón tay , giọng khàn đặc trầm thấp như đang tự nhủ với chính : "Hẹn mai gặp !"

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua. Những ngày đó, Tạ Trăn cơ bản đều ở bên Tô Tây, cùng cùng tan sở. Lúc Tô Tây bận rộn, lặng lẽ một trong văn phòng sách. Cảnh tượng khiến ít chiến hữu vốn tính cách của mở mang tầm mắt, cũng khiến nhiều thấy một mặt khác từng của . Tạ đoàn trưởng mặt đối tượng vẻ lạnh lùng vô tình khi luyện quân thường ngày, lời vẫn ít nhưng từng cử chỉ đều thấy rõ sự quan tâm dành cho Tô Tây. Anh chỉ để tâm đến đối tượng của , sự của đều liên quan đến khác, cũng bao giờ chuyện phiếm với bất kỳ đồng chí nữ nào. Điều khiến các cô y tá nhỏ bắt đầu hiểu câu của y tá trưởng, Tạ đoàn trưởng hạng như thế mới là đối tượng nhất. là bác sĩ Tô Tây chọn mà, các cô y tá mắt lấp lánh cảm thán.

 

Hôm nay, Tô Tây và Tạ Trăn ăn trưa ở một góc nhà ăn bệnh viện, thể cảm nhận rõ rệt từng ánh mắt nóng bỏng đang chằm chằm họ. Cô Tạ Trăn đang chuyên tâm gỡ xương cá, trêu chọc: "Anh xem, mới một tuần mà ấn tượng của nhân viên y tế bệnh viện em về ngoắt 360 độ , Tạ đoàn trưởng phát biểu gì ?"

 

Tạ Trăn khẽ , bao giờ quan tâm liên quan nghĩ gì về , chỉ cần việc thẹn với lòng là . Anh gắp một miếng thịt cá gỡ xương bát Tô Tây: "Mau ăn , nguội sẽ tanh đấy."

 

Không đợi câu trả lời, Tô Tây bĩu môi nhưng vẫn vui vẻ ăn miếng thịt cá bạn trai gỡ, "a măm" một miếng đầy thỏa mãn. Tạ Trăn đối tượng đang vui sướng cong mắt, ánh mắt mềm mại. Cô gái nhỏ thích cá tôm cua, mà đảo Hồng Tuấn thì thiếu những thứ . Chỉ là cô thích gỡ xương cá, nên nhận luôn việc . Anh bao giờ rằng cô gái nhỏ thỏa mãn ăn đồ gắp thấy vui hơn cả tự ăn. Nghĩ , Tạ Trăn nhanh nhẹn bóc một con tôm lớn bỏ bát cô, ngoài dự đoán nhận một nụ ngọt ngào. Anh cũng theo, định gì đó thì bàn phía truyền đến những tiếng hít hà.

 

Tạ Trăn nhắm mắt, chút bất đắc dĩ, quả nhiên phía truyền đến những tiếng xì xào bàn tán quen thuộc mấy ngày nay.

 

"Kinh thật, kinh thật, Tạ Diêm... Tạ đoàn trưởng chiều bác sĩ Tô Tây quá mức . Các bà thấy , bác sĩ Tô Tây nãy giờ chẳng động tay gì cả, là Tạ đoàn trưởng hầu hạ thôi. thấy cái tư thế đó, nếu ngoài chắc Tạ đoàn trưởng hận thể đút tận miệng luôn chứ..."

 

"Ghen tị quá , cũng tìm đối tượng như thế..."

 

"Hừ... Nhĩ đẳng phàm nhân, cái đãi ngộ đó bà tưởng ai cũng chắc? Chỉ cô gái như bác sĩ Tô Tây mới xứng thôi."

 

"Cũng đúng..."

 

" xứng!"

 

"Tạ đoàn trưởng cũng ưu tú lắm mà..."

 

"Ý bà là ?"

 

là hai họ tuyệt phối..."

 

"Thế còn , tính bà còn tinh mắt đấy. Chúng là chiến sĩ cách mạng ưu tú, phạm sai lầm nguyên tắc, đến mấy cũng là đối tượng ."

 

"......"

 

Tô Tây rõ mười mươi những lời xì xào phía , cô buồn chút cảm động. là đối tượng nhà cô mải chăm sóc cô mà bản chẳng động đũa mấy miếng. Đàn ông của xót chứ, Tô Tây cũng gắp một con tôm lớn bắt đầu bóc. Đĩa tôm lớn là Tạ đoàn trưởng cô thích ăn nên sáng sớm tự bắt về, đưa đến nhà ăn và trả thêm phí chế biến riêng cho cô ăn. Tô Tây nhanh ch.óng bóc xong một con tôm, đặt xuống mà đưa trực tiếp đến bên môi Tạ Trăn, dùng ánh mắt hiệu cho ăn. Quả nhiên, phía vang lên một trận hít hà.

 

Tạ Trăn đối diện với đôi mắt nhỏ đang đắc ý vì trò đùa dai của đối tượng, bất đắc dĩ cong môi. Tô Tây thấy ăn, lo ảnh hưởng đến danh tiếng của cô. Thực chẳng cần thiết, môi trường bộ đội tương đối đơn giản, bình thường cũng chẳng gì, huống chi hai là danh chính ngôn thuận nộp báo cáo yêu đương. Thời buổi nộp báo cáo yêu đương cũng chẳng khác gì báo cáo kết hôn là mấy. Thế là cô đưa con tôm tới gần hơn chút nữa. Tạ Trăn còn cách nào, bạn gái thì chiều thôi, cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ mở, một ngụm ăn sạch miếng tôm đút tận miệng.

 

Sự cố ngoài ý cũng xảy lúc . Môi Tạ Trăn chạm ngón tay trắng trẻo mịn màng của cô gái, trong khoảnh khắc đó cả hai đều khựng . Hơi thở nóng rực của đàn ông phả ngón tay cô, sự tiếp xúc đột ngột phòng khiến tim Tô Tây đập loạn xạ. Cô ngượng ngùng rụt tay , vô thức nhéo nhéo lỗ tai, cảm thấy nơi đó nóng ran khó chịu. Cô lén liếc đàn ông đối diện, ngờ chạm ánh mắt đang qua. Sau khi tầm mắt vô tình chạm , cả hai đều ngượng ngùng cúi đầu, chỉ để lộ hai đôi tai đỏ bừng. Tô Tây cuộn ngón tay chạm , thầm than trong lòng. Dù cũng là từ hậu thế từng thấy qua nhiều cảnh tượng ( TV), biểu hiện tệ quá. Không... chẳng chỉ là chạm môi thôi ... ... gì to tát ...

 

Sau khi xong tâm lý xây dựng, Tô Tây dường như việc gì cầm khăn giấy bàn lau dầu mỡ tay, đ.á.n.h trống lảng: "À mà, em bà nội của Cát Nhị Quân về quê ạ?"

 

Tạ Trăn vạch trần sự thẹn thùng của bạn gái, vả chính lúc tai cũng đang nóng ran đây. Cứ cảm thấy chuyện thế mà xảy thêm vài nữa chắc trái tim cường tráng của cũng chịu nổi mất. Chỉ thể , đôi tình nhân trẻ mới đ.â.m thủng lớp giấy dán cửa sổ, một ánh mắt cũng thấy chua chua ngọt ngọt, cái cảm giác đó thật là bỏng . Tạ Trăn lặng lẽ hít sâu vài , nỗ lực điều chỉnh nhịp tim mới tiếp lời Tô Tây: "Anh phản ánh với Yến An về việc ."

 

Tô Tây xúc một miếng cơm gạo lức, tò mò hỏi: "Bà già đó mà chịu về ạ?"

 

Tạ Trăn: "Chắc là Chính ủy đoàn 1 gì đó, ví dụ như ảnh hưởng , hoặc là bất lợi cho việc thăng tiến của Cát Nhị Quân chẳng hạn..."

 

Tô Tây: "Bà tin ?"

 

Tạ Trăn hiển nhiên mấy hứng thú với chuyện nhà Cát Nhị Quân: "Chắc chắn là tin , ít nhất bà cũng về quê, ?"

 

Tô Tây nghiêng đầu nghĩ cũng đúng, quan tâm bà nghĩ gì gì, chỉ cần bà thực sự về quê, còn hành hạ mấy đứa nhỏ đó nữa là .

 

Đảo Hồng Tuấn vốn chỉ là một hòn đảo hoang vắng bóng , chỉ vì địa hình ẩn nấp, diện tích cũng khá rộng lớn. Mười một năm , bộ đội lên đảo đổ bao mồ hôi công sức mới quy mô như hiện nay. Tuy nhiên, dù , bộ đảo Hồng Tuấn, diện tích xây dựng của bộ đội, bệnh viện và khu nhà cũng đầy một phần mười. Dù các chiến sĩ vẫn đang ngừng mở rộng, nhưng phần lớn hòn đảo vẫn là rừng rậm nguyên sinh. Một vùng rừng rậm mênh m.ô.n.g xanh ngắt, đương nhiên bên trong cũng thú dữ, độc trùng rắn rết. Đây cũng là lý do Tạ Trăn và đồng đội điều đến đây, vì nơi là một bãi tập luyện thiên nhiên tuyệt hảo cho các chiến sĩ. Theo cô , khi nhiệm vụ, Tạ Trăn và đồng đội cũng thường xuyên rừng rèn luyện, mỗi là mất nhiều ngày.

 

Hôm nay là ngày nghỉ mà Tô Tây mong đợi từ lâu, cũng là hai ngày nghỉ cuối cùng của Tạ Trăn. Tuần họ hẹn rừng bứng cây đào. Vì sáng sớm hôm nay, Tạ Trăn xách theo ít bánh bao màn thầu từ nhà ăn qua để cùng ăn sáng với gia đình họ Tô. Hiện giờ Trần Tương Vân cháu rể tương lai với con mắt " vợ con rể", càng càng ưng, nên bà cưỡng chế yêu cầu Tạ Trăn hễ thời gian là qua nhà ăn cơm. Bất kể sắc mặt hai thằng cháu trai thối đến mức nào cũng lay chuyển bà nửa phân.

 

Sau khi cả nhà ăn sáng xong, Tạ Trăn dẫn Tô Tây bộ đồ rằn ri chuẩn tiến rừng rậm. Thời đồ rằn ri phổ biến rộng rãi, chỉ một binh chủng đặc biệt mới trang . Bộ đồ của Tô Tây là do áo cũ của cha cô sửa mà thành. Hiện giờ hai đều mặc đồ rằn ri cạnh , trông xứng đôi vô cùng, đúng là trai tài gái sắc, duyên trời tác hợp. Bà nội khép miệng, bà bắt đầu tưởng tượng đến đứa con của hai , tức là cháu ngoại của bà, chắc chắn sẽ trắng trẻo đáng yêu lắm đây.

 

Tạm biệt bà nội, Tô Tây theo Tạ Trăn khỏi khu vực an của bộ đội, thêm gần một giờ nữa mới đến bìa rừng. Điều khiến Tô Tây bất ngờ là ở bìa rừng mấy chục quân nhân sẵn, ai nấy đều tinh thần phấn chấn như đang chờ lệnh. Trong đó vài quen từng gặp cùng Tạ Trăn ở tỉnh G năm ngoái. Cái đang vẫy tay nhiệt tình với cô, lộ hàm răng trắng hếu còn mặt quỷ, hình như tên là... Tào Lượng? Còn bên cạnh dáng vẻ cường tráng nhưng mặt mày chất phác, chẳng là Vương Khôn từng cô chữa trị năm ngoái ? Còn ở rìa đội ngũ dáng gầy gò, hình như tên là Chử Bằng! Hóa họ đều là lính quyền Tạ Trăn ?

 

Thấy quen, Tô Tây cũng vui vẻ vẫy tay chào họ, mỉm đáp mới sang đàn ông của . Tạ Trăn đón nhận ánh mắt nghi hoặc của cô gái, nhỏ giọng : "Nơi tuy là vùng ven nhưng dù cũng là rừng nguyên sinh, tự tin bảo vệ em, nhưng dù chỉ là một phần vạn nguy hiểm cũng em đối mặt, nên kéo theo tổ tinh nhuệ của cùng, coi như là một buổi huấn luyện dã ngoại."

 

Tô Tây ngờ lý do , khuôn mặt thoáng hiện vẻ ngập ngừng, nhỏ giọng : "Thế ạ? Chỉ vì hai chúng mà..."

 

Tạ Trăn dở dở , vươn ngón tay thon dài quẹt nhẹ lên mũi cô gái nhỏ. Vừa định gì đó tiếng ồn ào của đám lính lấp đầy. Hai đầu , thấy một đám lính mặc đồ rằn ri, mắt lấp lánh vẻ trêu chọc, đang huýt sáo và vẫy tay hò hét.

 

"Đoàn trưởng lắm!"

 

"Đoàn trưởng hôn một cái !"

 

" đúng đúng! Hôn một cái!"

 

"Ha ha ha ~~~"

 

"......"

 

Tạ Trăn nheo mắt đám thuộc hạ đang loạn, hất cằm, lạnh lùng : "Xem là ngứa da ."

 

"Không ạ!" Tiếng hô đồng thanh vang dội chim ch.óc trong rừng bay tán loạn. Sau đó tất cả đều mắt tròn mắt dẹt về phía Tô Tây và Tạ Trăn. Nếu qua đó, đám lính chắc tròng mắt bay sang tận đây mất, cái vẻ hóng hớt đó Tạ Trăn chẳng buồn thêm. là định lực đủ, xem cần huấn luyện thêm, Tạ Trăn thầm tính toán chuyện tăng cường huấn luyện khi hết phép.

 

"Qua chào hỏi một tiếng nhé?" Tạ Trăn cúi đầu hỏi ý kiến yêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/60-nien-dai-phao-hoi/chuong-41-gia-ruou-tren-troi-va-nu-hon-vung-trom.html.]

 

Tất nhiên là chào hỏi , Tô Tây hạng thẹn thùng, cô thoải mái theo Tạ Trăn về phía đám đông. Được giới thiệu đối tượng với những chiến hữu từng sinh t.ử, phó thác tính mạng, Tạ Trăn vui, đám lính đang hừng hực khí thế, khẽ ho một tiếng, giọng điệu mang theo vẻ khoe khoang rõ rệt: "Giới thiệu với , đây là bác sĩ Tô Tây, đối tượng của ."

 

Tô Tây cong mắt , khẽ cúi : "Chào , là Tô Tây."

 

Tất cả chiến sĩ đồng thanh hô lớn: "Chào tẩu t.ử ạ!"

 

Tô Tây... Thật là khoa trương quá . May mà ở ngoài trời, chứ nếu ở trong nhà thì với âm lượng chắc sập mái mất. Chẳng thấy đám chim rừng đằng xa dọa bay mất một đàn . Tạ Trăn nhếch môi... tính đám nhóc cũng điều đấy... Tạ Trăn nỗ lực kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, dùng giọng điệu ôn hòa từng đối với binh sĩ, : "Được , thể chú ý, đằng ! Chạy bước nhỏ, !"

 

Theo từng mệnh lệnh của Tạ Trăn, đám lính còn đùa giỡn lập tức thu vẻ cợt nhả, ai nấy nghiêm túc chỉnh tề, sải bước chạy rừng. Từ xa vẫn còn thấy giọng oanh vàng của Tào Lượng: "Bác sĩ Tô, đợi chúng săn thỏ cho cô nhé..."

 

Tô Tây...

 

"Đi thôi!" Tạ Trăn dắt tay cô gái nhỏ cũng tiến rừng.

 

Tô Tây hướng lệch khỏi quỹ đạo của đại bộ đội, hỏi: "Chúng theo họ ?"

 

Tạ Trăn nghiêm túc: "Họ huấn luyện dã ngoại, thể theo chúng suốt , chúng đừng phiền họ, chỉ cần ở gần họ một chút, vạn nhất nguy hiểm cũng dễ hỗ trợ ." Đùa , theo đám nhóc đó suốt thì hẹn hò kiểu gì?

 

Tô Tây thấy nhẹ lòng, mỉm ngọt ngào với đàn ông, cô bảo mà, Tạ Trăn chừng mực, thể huy động cả đám lính theo . Tuy nhiên: "Thực em cần bảo vệ , thấy năng lực của em mà."

 

Tạ Trăn nhớ cảnh cô gái nhỏ dùng bàn tay trắng trẻo đ.ấ.m nứt bức tường năm ngoái, cái sự tương phản đó nếu định lực chắc lúc đó tròng mắt họ rơi ngoài hết , : "Thế thì vẫn bảo vệ em, em chịu chút tổn thương nào..."

 

Tô Tây... Càng ngày càng dẻo miệng, hu hu... Thích... Thích quá !

 

Có lẽ nhờ thể chất bán yêu, so với khác thấy rừng rậm oi bức ẩm ướt, Tô Tây thấy khá , ngoại trừ đường xá dễ , dù ở nơi mưa nhiều thế trong rừng chắc chắn là lầy lội. Thêm đó là lá mục cành khô tích tụ bao năm cùng bùn nhão, tình hình giao thông đúng là khó hết bằng lời. Tạ Trăn dẫn đường phía , dọc đường nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Tây, lúc nào cũng chú ý đến tình hình của cô.

 

Cũng bao lâu, Tô Tây thở phào, nâng cổ tay đồng hồ, thấy lớp màng nhựa chống nước bọc mặt đồng hồ đầy nước. May mà Tạ Trăn nhắc cô, nếu chiếc đồng hồ tiêu đời .

 

"Hình như em thấy tiếng nước." Tô Tây nhéo nhéo ngón tay đàn ông.

 

Tạ Trăn đầu , từng giọt mồ hôi chảy từ trán xuống cằm, theo yết hầu gợi cảm lăn cổ áo, hề để ý, hiển nhiên quen với môi trường tồi tệ , chỉ tay về một hướng : "Phía xa một con sông nhỏ, gần một tiếng , là chúng qua đó nghỉ một lát?" Thực tối qua về ký túc xá hối hận, môi trường ở đây quá khắc nghiệt, vốn định tự dẫn mấy chiến hữu bứng hai gốc đào về coi như rèn luyện. Sáng nay với cô gái nhỏ như , ngoài dự đoán Tô Tây từ chối, chỉ đành dẫn cô cùng. Cô gái nhỏ chỉ vẻ ngoài kiều diễm, trông như b.úp bê sứ nhưng thực chất tố chất quân sự mạnh. Nhìn xem, hơn một tiếng đồng hồ mà cô cũng giống , ngoài chút mồ hôi thì vẫn thần thái rạng ngời, ngay cả thở cũng loạn. Thể năng như , ngoại trừ chính , Tịch Ngạn Nam và Yến An , thực sự thấy ở ai khác. Cũng cô gái nhỏ mềm mại của luyện tập thế nào mà thể lực .

 

"Đi thôi... em rửa mặt." Hơn nữa cô cảm nhận gần con sông cây đào. Đây là một cảm giác thần kỳ, , nhưng chỉ cần cô , dụng tâm cảm nhận là thể trong vòng một hai cây cây đào .

 

Được Tô Tây đồng ý, Tạ Trăn nắm tay cô thuần thục về hướng con sông. Nơi coi như là vùng ven rừng rậm, đến nhiều , tuy đến mức thuộc như lòng bàn tay nhưng cũng gần như thế. Vài phút , xuyên qua lùm cây rậm rạp, một gian thoáng đãng hiện mắt. Con sông màu xanh biếc chảy theo hình bậc thang, tiếng nước róc rách chảy về hướng đông.

 

Tô Tây buông tay Tạ Trăn, vui sướng chạy đến bờ sông, xổm một phiến đá gần mặt nước, vốc làn nước trong vắt thấy đáy tạt lên mặt. "Oa, mát quá, Tạ Trăn, cũng đây ," cô gái nhỏ với khuôn mặt tinh xảo tì vết rạng rỡ nụ , mái tóc mái trán nước ướt, những giọt nước trong veo lăn dài làn da trắng như ngọc mỡ cừu, đọng đôi môi đào đỏ mọng, càng tôn lên mái tóc đen như mực và đôi môi hồng răng trắng, rạng ngời như đóa sen mới nở, thuần khiết quyến rũ.

 

Tạ Trăn sững như hóa đá, chỉ sâu trong đôi mắt là tình cảm nồng liệt đang cuộn trào, bàn tay buông thõng bên siết c.h.ặ.t nới lỏng, thể hiện rõ sự bình tĩnh trong lòng. Tô Tây nhận sự nguy hiểm trong mắt đàn ông, chỉ thấy lạ đột nhiên im bất động. Cô lau nước mặt, quên mất hình tượng tiểu tiên nữ dùng khăn tay lau mặt mới đúng điệu. Cô nhảy chân sáo đến bên Tạ Trăn, túm lấy bàn tay to của định kéo bờ sông: "Nhanh lên nào, thấy nóng , em thấy áo ướt đẫm kìa, mau đây rửa chút ."

 

Lời bình thường như , nếu là ngày thường thì , nhưng giây phút lọt tai Tạ Trăn chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa, "oành" một tiếng nổ tung. Tạ Trăn luôn tự thấy trầm tự chế, nhưng lúc mới hiểu sâu sắc rằng mặt thích, nguyên tắc và sự tự chủ đều sụp đổ trong nháy mắt. Khiến ... kịp trở tay. Anh nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ của cô gái, khi cô kịp phản ứng dùng lực kéo cô lòng .

 

Tô Tây kéo loạng choạng, còn kịp ngẩng đầu hỏi chuyện gì thì thấy cằm nâng lên, eo cũng đàn ông siết c.h.ặ.t.... Sau đó là một nụ hôn nồng cháy và cực nóng. Tô Tây kinh ngạc mở to mắt, nụ hôn bất ngờ khiến đầu óc cô trống rỗng trong giây lát, cảm quan đều tập trung đôi môi mềm mại đó. Lúc cô thậm chí còn thoáng phân tâm, hóa đàn ông cương nghị như mà môi cũng mềm mại thế . Dần dần cô lấy tinh thần, nhận thở dồn dập và tình cảm đang kìm nén của . Môi cẩn thận dán c.h.ặ.t lấy môi cô, thêm hành động mật nào khác, dường như là cách tiến thêm bước nữa, hoặc là đang dò xét thái độ của cô?

 

Tô Tây kịp nghĩ nhiều, chỉ theo tiếng gọi trái tim, kiễng chân, giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy lớp vải vai đàn ông, đó nhắm mắt . Nhẹ nhàng... nhẹ nhàng đáp nụ hôn đó. Chỉ một chút thôi, đàn ông như tiếp thêm sức mạnh, dùng lực tách đôi môi cô ... Tiếp theo là một nụ hôn nồng cháy như mưa rào gió cuốn, nhanh ch.óng nuốt chửng lý trí của Tô Tây. Cô mơ màng dựa l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn vững chãi của đàn ông, động đáp sự nhiệt tình của . Cuối cùng cô ôm c.h.ặ.t lòng mà yêu thương...

 

Bên bờ sông nhỏ cây cối xanh tươi, hoa cỏ rực rỡ, tô điểm thêm sắc màu cho đôi tình nhân. Giây phút ... sóng biếc dập dềnh, dịu dàng như nước.

 

Nụ hôn giữa những yêu là sự ngọt ngào, cũng là nhịp cầu dẫn đến sự mật hơn. Đôi môi đỏ mọng của Tô Tây sưng lên, cô một phiến lá lớn, giày tất cởi . Hai bàn chân trắng như ngọc ngâm trong làn nước sông mát lạnh, cả lười biếng dựa lòng đàn ông đang cùng ngâm chân.

 

Vẻ sắc sảo khuôn mặt Tạ Trăn nhu hòa hẳn . Một tay ôm lấy cô gái, thỉnh thoảng âu yếm hôn lên đỉnh đầu, trán, mắt và chiếc mũi thanh tú của cô, cả đôi môi đỏ mọng nữa, dường như nụ hôn còn giữ sự khắc chế như , cứ chạm cô, ôm cô thật c.h.ặ.t lòng, cũng mang theo. Đến tận lúc mới cũng chỉ là phàm phu tục t.ử, cũng vì thích một mà bối rối . Cũng thích một là khi hai lặng lẽ tựa , dù chẳng gì cũng thấy hạnh phúc.

 

Không hiểu chợt nhớ đến một câu của chị gái khi lấy chồng mấy năm . Anh hỏi: "Chị ơi, chị hạnh phúc ?" Chị gì cụ thể nhớ rõ, giờ đây điều ghi đậm trong tâm trí là nụ hạnh phúc rạng ngời của chị và một câu mà lúc đó mấy để tâm: "Tiểu Trăn, đợi khi em gặp thích, em sẽ hiểu chị đang hạnh phúc thế nào." Lúc đó hiểu, cũng thấy cần thứ tình cảm nhàm chán đó, nhưng giây phút đột nhiên nhớ câu . Lúc hiểu cái hạnh phúc mà chị là thế nào . Thực vẫn phác họa rõ hình dáng của hạnh phúc, nhưng rõ rằng thấy con gái trong lòng , cảm thấy hạnh phúc của chính là Tây Tây.

 

Nghĩ , ánh mắt say đắm của về phía cô gái trong lòng. Dường như nhận ánh mắt nóng bỏng của đàn ông, Tô Tây theo bản năng ngẩng đầu, chạm đôi mắt đen đầy tình ý của . Sau đó cô mỉm , cùng đàn ông đang cúi đầu trao một nụ hôn ngọt ngào.

 

"Em thấy bên sông cây đào, hình như quả cũng to lắm, là bứng gốc đó ?" Tô Tây bậc đá, chống cằm đàn ông đang nghiêm túc xỏ giày cho , dù trải qua sự mật như nhưng cô vẫn thấy ngượng ngùng.

 

Bàn chân của cô gái nhỏ nhắn và mềm mại đến mức Tạ Trăn đầu tiên , nhỏ đến mức thể bao trọn trong lòng bàn tay, những ngón chân trắng hồng trông thật non nớt, tưởng như chỉ cần dùng lực một chút là sẽ nát. Tạ Trăn nâng bàn chân trắng như ngọc của cô gái nhỏ như nâng niu món đồ dễ vỡ, còn ủ ấm bàn chân ngâm nước lạnh trong lòng bàn tay mới nhẹ nhàng xỏ tất cho cô. Sau khi giày xong cho cô, Tạ Trăn trực tiếp bế bổng cô lên, coi bạn gái như một đứa trẻ mà chăm sóc.

 

Anh nắm tay Tô Tây về phía cây đào bên sông. Con sông rộng, tám chín mét, nhưng dòng chảy dài, qua bên trừ phi lội nước, nếu vòng thì quá xa. Tạ Trăn phân tích tình hình cho cô gái nhỏ , hỏi cô bỏ qua gốc để tìm gốc khác . Tô Tây tinh nghịch đảo mắt, tinh quái: "Không cần ạ, dù quanh đây cũng ai, ở đây nhiều cây lớn thế , chúng c.h.ặ.t hai cây bắc cầu qua là mà."

 

Tạ Trăn im lặng một lát: "Anh mang dụng cụ."

 

Tô Tây quanh một lượt, đến một cây bách khổng lồ cách đó hơn mười mét, ánh mắt khó hiểu của Tạ Trăn, cô vươn nắm đ.ấ.m trắng trẻo , nhắm gốc cây cách mặt đất 20cm mà đ.ấ.m mạnh. Sau đó, một cây đại thụ cao 20 mét, ba đàn ông trưởng thành mới ôm xuể, cứ thế đổ rầm xuống.

 

Tạ Trăn... quên mất cô gái nhỏ của là một đại lực sĩ. tại dù hành động của cô phần "hổ báo" như , trong mắt vẫn thấy cô kiều diễm đáng yêu vô cùng nhỉ? Nghĩ , đàn ông tuấn tú bất phàm che mặt, phát một tiếng trầm thấp từ tính, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa .

 

Chiều hôm đó, sự giúp đỡ của các chiến sĩ nhỏ, Tô Tây tổng cộng nhổ trồng mười mấy gốc đào trong rừng. Đương nhiên tất cả đều trồng trong sân nhà, vì sân cũng chứa hết. Cô chỉ giữ hai gốc trong sân, còn mười mấy gốc thì trồng ở một mảnh đất nhỏ bìa rừng.

 

Đây đều là những toan tính nhỏ của Tô Tây. Trên đảo cá tôm cua tuy phong phú nhưng đồ ăn vặt thiếu, chính xác là khan hiếm. Ngay cả một miếng đường trắng cũng khiến lớn trẻ nhỏ quý trọng vô cùng. Đến nhà ai chơi mà mời một ly nước đường thì đó là đãi ngộ dành cho khách quý . Cho nên Tô Tây nghĩ năng lực biến những quả đào lông mini thành đào mật, tại tạo thêm chút đồ ăn ngon cho đảo chứ.

 

Còn về lý do tại trồng cả một khu rừng quả ngay lập tức thì cũng đơn giản. Trồng mười mấy gốc đào ở bìa rừng sẽ ai chú ý. trồng cả một khu rừng quả là chuyện khác, dù cô bảo cách ghép giống đào ngon thì cũng tin mới . Nói sách mách chứng, đợi đến tháng Sáu tháng Bảy năm , tận mắt thấy kết quả thì lúc đó mới chủ động . Dù việc nhưng cũng thượng vội vàng.

 

Thời gian trôi qua vài ngày. Tạ Trăn kết thúc kỳ nghỉ, bắt đầu cuộc sống bộ đội sớm về muộn. Điều duy nhất đổi là hễ thời gian, buổi tối đều qua nhà họ Tô ăn cơm. Mục đích chính đương nhiên là để bồi dưỡng tình cảm với bạn gái. Cho nên dù hai ông vợ tương lai trưng cái mặt thối lời mỉa mai, vẫn mặt dày kiên trì. Chỉ cần ở bên yêu, mấy lời châm chọc ánh mắt khinh miệt là gì.

 

Hôm nay, Tô Tây đang báo cáo hậu phẫu trong văn phòng thì tiếng gõ cửa. Cô ngẩng đầu , hóa quen! Tô Tây dậy, trực tiếp mỉm vẫy tay với tới: "Lại đây , em đợi chút là xong ngay, chị tới khám t.h.a.i ?"

 

Qua hơn một năm thường xuyên thư từ qua , cộng thêm dạo thỉnh thoảng gặp mặt, Tô Tây và Sư Linh Linh trở thành bạn . Nói cũng là duyên phận, năm ngoái cô tình cờ cứu Sư Linh Linh, vốn nghĩ sẽ gặp . Coi như một bạn tâm giao hợp tính tình cũng . Ai ngờ duyên phận như hiện tại, đối tượng của hai cư nhiên cùng một lữ đoàn, quan hệ còn nữa.

 

Sư Linh Linh cũng coi ngoài, trực tiếp xuống chiếc ghế gỗ đối diện bàn việc của Tô Tây, cô hiện giờ mới m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, thời thịnh hành quần áo bó sát nên nếu thì chẳng ai cô đang mang thai. Sư Linh Linh đưa chiếc túi trong tay cho Tô Tây: "Chứ còn gì nữa, chúng đều là bác sĩ, càng chú trọng khám t.h.a.i định kỳ chứ. Vừa chị gửi cho ít bánh quy sô-cô-la nọ, chị mang qua cho em một ít."

 

Tô Tây bất đắc dĩ ngẩng đầu Sư Linh Linh: "Chị đừng suốt ngày mang đồ cho em thế, cứ giữ lấy mà ăn."

 

Sư Linh Linh trợn trắng mắt, mặt bạn bộc lộ bản tính, còn vẻ ôn nhu uyển chuyển như lúc mới quen: "Thôi cô nương, giờ chị nào gửi đồ mà chẳng chuẩn phần cho em, chị còn đang nghi ngờ sinh đôi hai đứa con gái đây."

 

Tô Tây nhớ đến của Sư Linh Linh, luôn nghiêm túc nề nếp nhưng thường xuyên gửi đồ cho , cô cũng , cô chỉ tình cờ cứu Sư Linh Linh một thôi mà. Mẹ Sư cứ nhớ mãi, thỉnh thoảng gửi đồ qua khiến Tô Tây thấy ngại vô cùng.

 

Sư Linh Linh hiển nhiên cần Tô Tây trả lời, bắt đầu liến thoắng: " , rượu đào của bố chị chắc cũng sắp hết , em cho chị một ít để chị gửi cho ông bà nhé."

 

Tô Tây với Sư Linh Linh về giá trị thị trường của rượu đào. Cô cũng định , bạn bè với cần tính toán chi li, nhà họ Sư đồ gì cũng nghĩ đến cô, cô tự nhiên cũng đáp , với đều là qua . Tô Tây đặt b.út máy xuống, cài túi áo blouse trắng mới bắt đầu dọn dẹp giấy tờ và mực bàn, ngẩng đầu : "Được ạ, hôm nay em tan chắc muộn, 6 giờ ca phẫu thuật, lát nữa chị cứ qua tìm bà nội em, bảo bà lấy cho."

 

Sư Linh Linh: "Cũng , em bận mà."

 

Tô Tây nhắc nhở: "Đừng tự xách về đấy nhé, dù t.h.a.i bốn tháng định nhưng cũng chú ý, bảo bà nội em tiễn chị về."

 

Sư Linh Linh đỡ trán: "Đùa gì thế, chị là thanh niên ngoài hai mươi mà để bà lão 70 tuổi tiễn về á?"

 

Tô Tây lấy chiếc cốc của Sư Linh Linh từ trong ngăn kéo , dùng nước nóng tráng qua rót chén nước đưa cho cô mới : "Chị bây giờ là trường hợp đặc biệt, cứ ngoan ngoãn chút , bà nội em còn khỏe hơn chị nhiều, với bà em cũng già..."

 

Sư Linh Linh nghẹn lời, trong đầu vô thức hiện hình ảnh bà nội nhà họ Tô, cô thực sự thể nhắm mắt càn rằng một da dẻ hồng hào, tóc đen nhánh như là một bà lão 70 tuổi , tóm khoa học chút nào. Cô bất lực thở dài, bắt đầu than vãn: "Chị bây giờ chẳng khác gì b.úp bê thủy tinh, cũng canh chừng, nhất là cái Yến An nhà chị, hận thể vệ sinh hộ chị luôn ..."

 

Tô Tây gõ gõ bàn: "Thiếu hiệp dừng bước, đừng ở đây mà khoe ân ái với em, em hứng thú với chuyện của hai vợ chồng chị . Với chị đừng sướng mà đường sướng."

 

Sư Linh Linh lập tức sống , tinh quái nháy mắt với Tô Tây: "Không mà, em cũng thể kể chuyện của em cho chị , chúng cùng chia sẻ!"

 

Tô Tây ôn nhu: "Cút!"

 

Chuyện phiếm giữa các cô bạn luôn là những tiếng đùa, dìm hàng và cà khịa lẫn . Là một chồng, Sư Linh Linh khi chuyện khó tránh khỏi mang theo chút màu sắc " lớn". Còn Tô Tây, đến từ xã hội thông tin mở cửa ở hậu thế, còn vẻ thẹn thùng như khi ở mặt bạn trai. Cô hề kém cạnh mà đối đáp với Sư Linh Linh, hai kẻ tung hứng trò chuyện rôm rả.

 

Trong khi đó, tại văn phòng Viện trưởng tầng 3 bệnh viện, cũng hai cô bạn đang trò chuyện, nhưng là một khung cảnh khác...

 

 

Loading...