"Cảnh Chi, em ? Tại mặt xác nhận."
Lúc Hàn Tu Lâm sắc mặt phần u ám, ánh mắt cô phần xa lạ.
"Chẳng lẽ em với chuyện thấy Hàng Cảnh Yên cùng lão già nào khách sạn là giả ?"
Vậy chẳng hiểu lầm phụ nữ ư.
Hàng Cảnh Chi vốn đang cúi đầu, lời của thì kinh ngạc trong chớp mắt, đó hai mắt rưng rưng, đầy vẻ thể tin nổi về phía .
Giọng điệu cô buồn bã: "Tu Lâm, tin em ? Anh đang hoài nghi em lừa dối ?"
Cô đúng là dối, nhưng cô chỉ vì sợ yêu Hàng Cảnh Yên mà thôi.
Hàn Tu Lâm gương mặt tái nhợt của cô , ngẩn , trong lòng nổi lên sự bực bội.
"Anh ý đó, nhưng tại em cho rõ ràng."
Hàng Cảnh Chi mím môi: "Em chỉ là tình cờ thấy , cũng bất kỳ chứng cứ nào. Cho dù thực sự chứng cứ, cảm thấy đàn ông sẽ tìm cách hủy chứng cứ, bôi ngược chúng ?"
Hàn Tu Lâm trầm tư một lát, cảm thấy cách cũng đạo lý.
tóm , mất mặt một vố đau đớn.
"Vừa Cố thiếu gọi Hàng Cảnh Yên là vợ? Hai họ kết hôn từ lúc nào, em cho ?" Anh hỏi.
Hàng Cảnh Chi lắc đầu một cái: "Em cũng rõ."
Hàn Tu Lâm nhíu mày: "Làm em chứ! Tốt gì các cũng ở cùng một chỗ, chẳng lẽ ba cô đề cập qua trong nhà ?"
"Em thật sự , em vốn dĩ ưa em, khả năng với em." Hàng Cảnh Chi vô cùng uất ức.
Chuyện quả thực cô . Lúc khi cùng đến Hàng gia, cô hỏi qua Hàng Cảnh Yên, thế nhưng cô chỉ trả lời qua loa đại khái, căn bản thèm cho cô .
Mà ba Hàng cũng thể hiện rõ ràng việc hai họ ở bên như thế nào, chỉ là Hàng Cảnh Yên nước ngoài du học, khi trở về liền trực tiếp với gia đình là sắp kết hôn .
Nhìn bộ dạng giống như tin tưởng của , nước mắt cô kìm mà rơi xuống, vùng khỏi bàn tay đang nắm lấy: "Anh tin tưởng thì thôi, em đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-59-co-dap-han-day-khong-phai-thuong-luong-day-la-menh-lenh.html.]
Hàn Tu Lâm lấy tinh thần, vội vàng ôm lấy cô .
"Anh tin em, thật xin , đừng tức giận nữa."
Trên xe.
Hàng Cảnh Yên nghiêng , mang theo vẻ mặt sùng bái hâm mộ đàn ông đang xử lý văn kiện.
Đây chính là tư bản cao cấp ?
Quá ngầu.
Khát vọng kiếm tiền trong cô tăng lên một bậc.
Cố Dập Hàn mắt văn kiện, nhưng hề bỏ qua ánh mắt sáng rực bên cạnh.
Anh tùy ý hỏi: "Lấy đồ lâu , là vì hôn ?"
"Chẳng là vì mà ? Ai bọn họ diễn cho em xem cái loại tiết mục cay mắt chứ."
Cố Dập Hàn đặt văn kiện xuống, đôi mắt cô tối sầm : "Có thấy khổ sở ?"
"Có gì mà khổ sở." Hàng Cảnh Yên thật lòng, nghĩ đến sự theo đuổi của nguyên chủ lúc .
Cô mím môi, cởi đai an , leo sang phía , đùi , vểnh môi lên: "Em bao nhiêu hả! Em là của , chuyện của khác đều quan hệ gì với em hết."
"Người thể khiến em khổ sở chỉ mà thôi."
Sắc mặt đàn ông khựng , đó nhẹ nhàng nở nụ , hình cao lớn thẳng tắp lùi về phía .
Cô tiếp tục ngẩng đầu, vòng tay ôm lấy cổ , đối diện với đôi mắt sâu thẳm lường của , chân thành : "Anh cần lúc nào cũng gán ghép em với khác, em vui ."
Không tại , mỗi gán ghép cô khác, nội tâm cô luôn vô cùng bực bội.
Cố Dập Hàn ngẩn , dáng vẻ đầy nghiêm túc phần bá đạo của cô, kiềm mà trong lòng d.a.o động.
Nhớ tới mấy năm , lúc ghen tuông mù quáng chuyện với cô, cô cũng nhảy lên , vặn mặt nghiêm túc: "Nếu còn dám lung tung ăn giấm, đem em quấn quýt với khác, thì đừng mơ mà lên giường của em."