5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 381

Cập nhật lúc: 2026-02-07 20:56:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ngẩng đầu , đôi bàn tay buông thõng siết c.h.ặ.t như đang tự cổ vũ bản .

Thấy quầng đỏ quanh mắt cô, đôi mắt Mục Thước co rụt , đau lòng đưa tay chạm đuôi mắt cô.

Giọng trầm đục: "Sao ?"

vì những lời lúc nãy cô đau lòng ?

Nghĩ đến khả năng đó, tim như ai bóp nghẹt.

Nhược Lan c.ắ.n môi, thở dốc, lấy hết can đảm túm lấy tay áo , run giọng hỏi nhỏ: "Có ... nhiều nhân mạch đúng ?"

Mục Thước ngẩn , hiểu tại hỏi .

Anh thành thật gật đầu: " ."

Đáy mắt cô đong đầy những giọt nước mắt, cô ngẩng đầu cố sức chớp mắt để cho nước mắt rơi xuống.

Mục Thước thấy cảnh đó thì trở nên luống cuống chân tay.

thẳng , hàng mi dài run rẩy kịch liệt, hỏi: "Đoạn video về những hàng xóm mạng là do sắp xếp đúng ?"

Cô dùng một câu khẳng định.

Ngoài , sẽ chẳng còn ai như nữa.

Trong mắt Mục Thước thoáng qua vẻ hoảng hốt, cứ ngỡ cô đang vui nên vội vàng giải thích: "Anh cố ý , chỉ là..."

"Cảm ơn ." Nhược Lan nở một nụ .

Anh sững sờ.

Cô hít một thật sâu, gằn từng chữ: "Trước đây em từng nghĩ đến việc nhờ hàng xóm chứng cho . Như bất kể nhà em ngoài hươu vượn gì chăng nữa, em cũng cư dân mạng gán cho những cái danh vô căn cứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-381.html.]

"Thế nhưng..." Khóe môi cô hiện lên một nụ đầy châm biếm: "Thế nhưng những hàng xóm đó , em đưa cho mỗi mười triệu tệ thì họ mới đồng ý. Em lấy nhiều tiền đến ."

Thậm chí họ còn dùng đủ cách đe dọa cô, tuyên bố sẽ hủy hoại cô. Giờ đây thể khiến bọn họ đồng loạt như , ngoài , chắc chắn thứ hai.

Nghe đến đây, Mục Thước tỏa một tầng lệ khí u ám, đáy mắt xẹt qua một tia sát ý lạnh lẽo.

Cô ngẩng đầu lên, giọng run rẩy, lúng túng túm lấy tay áo : "Mục Thước..."

"Ừm~..." Nghe thấy tiếng nức nở trong giọng của cô, nghiến c.h.ặ.t răng đáp .

"Em vô dụng, cách nào thoát khỏi gia đình đó cả, thể giúp em ..."

"Em bất kỳ mối liên hệ nào với gia đình đó nữa, em thực sự đau lắm. Anh thể cứu em , giúp em một thôi ?"

Đôi mắt Mục Thước đỏ ngầu. Nhìn vẻ mặt dè dặt cẩn trọng của cô, trực tiếp kéo cô lòng, ôm thật c.h.ặ.t.

Anh ôm cô như khảm cô tận xương tủy của , đôi mắt đỏ hoe, giọng chua xót vô cùng: "Em cần cầu xin . Chỉ cần em mở lời, bất kể chuyện gì cũng sẽ cho em."

Thậm chí, nếu cần cả mạng sống của cũng .

Nhược Lan nhắm mắt , nước mắt thể kìm nén nữa, từng giọt từng giọt thấm ướt cổ áo . Cả cô run lên, nấc thành tiếng.

Mục Thước cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai cô, bàn tay ấm áp xoa nhẹ dọc theo lưng cô để an ủi.

Anh khẽ : "Nhược Lan, em còn nhớ những lời đây từng với em ?"

"Chỉ cần ở đây, ai thể bắt nạt em."

"Cho nên đừng sợ hãi, ở đây !"

"Không cũng , em còn mà!"

 

 

Loading...