5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 370: Mục Thước x Nhược Lan (9)

Cập nhật lúc: 2026-02-07 20:56:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhược Lan thức dậy ngày hôm thì phát hiện Mục Thước đang gục bên cạnh giường ngủ . Cô mới cử động nhẹ, tỉnh giấc ngay lập tức.

Thấy cô tỉnh , theo bản năng đưa tay xoa nhẹ mặt cô, giọng trầm thấp đầy từ tính: "Có chỗ nào thoải mái ?"

Cô lắc đầu, nghĩ đến hành động của tối qua, hàng mi khẽ run rẩy, cô lên tiếng: "Chuyện tối qua thật sự xin , em đem những cảm xúc tiêu cực truyền sang cho ."

Mục Thước ngẩn một lát, dậy nhẹ giọng : "Không , cần xin ."

Nhược Lan định hỏi tại ngủ bên giường , nhưng mấp máy môi, cuối cùng vẫn hỏi thành lời.

Mục Thước phòng khách, bưng một bát t.h.u.ố.c Đông y xuống cạnh giường. Anh múc một thìa t.h.u.ố.c đưa lên miệng thổi nhẹ, đó đưa đến bên môi cô.

Nói: "Bác sĩ t.h.u.ố.c lẽ sẽ đắng hơn một chút, nhưng hiệu quả sẽ hơn. Em chịu khó nhịn một chút, uống xong sẽ cho em ăn kẹo."

Nghe , Nhược Lan há miệng uống cạn thìa t.h.u.ố.c đưa tới, lông mày chẳng hề nhíu lấy một cái.

"Không đắng ?" Mục Thước thấy phản ứng của cô thì cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ do cho quá nhiều nước?

"Đắng chứ." Ánh mắt Nhược Lan chút đờ đẫn: " em quen , nên cả."

Anh gì nữa, khi cho cô uống hết t.h.u.ố.c, ngoài lấy vài viên kẹo dẻo .

Anh xòe lòng bàn tay : "Kẹo em thích đây."

"Cảm ơn ."

Mục Thước đút tay túi quần, : "Anh hỏi phía studio của em , thời gian em lịch trình, đều là ngày nghỉ. Vậy em đó cho khuây khỏa ? Buổi tối đưa em hóng gió nhé?"

Cô chớp chớp mắt, đó chút cảm động mà gật đầu.

*

Trời tối dần, vầng trăng sáng như gương treo cao bầu trời.

Anh chọn một chiếc xe mui trần từ trong gara để đưa cô dạo phố.

Đêm sáng như ban ngày, gió đêm dìu dịu thổi , ven đường thỉnh thoảng tỏa hương hoa thơm ngát khiến lòng thư thái. Cô áp hai tay cửa sổ xe, ló đầu ngoài ngắm.

Mục Thước liếc cô, : "Đừng ló đầu ngoài, nguy hiểm lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-370-muc-thuoc-x-nhuoc-lan-9.html.]

Cô thu hồi tầm mắt, thẳng lưng : "Ồ! Em ."

Ánh mắt Mục Thước sâu thẳm cô một cái, bổ sung thêm: "Có thể , chỉ cần đừng thò đầu quá xa là ."

Tâm trạng cô dường như lên ngay lập tức, vui vẻ gật đầu.

áp sát cửa sổ ngoài. Thấy cảnh đó, ánh mắt hiện lên vẻ nuông chiều lẫn bất lực, khẽ lắc đầu khổ.

*

Xe của dừng ở một bờ biển.

Anh cô và : "Trước đây chẳng em ngắm chờ bình minh bên bờ biển ? Hôm nay chúng thực hiện nguyện vọng ."

Cả cô khẽ run lên, đầy vẻ tin nổi, đáy mắt lập tức vương một lớp nước mỏng, cô c.ắ.n môi đáp: "Vâng."

Xung quanh yên tĩnh, chỉ tiếng sóng biển từng đợt vỗ về, ánh trăng rải xuống mặt nước những tia sáng lấp lánh như dải ngân hà.

Nhược Lan cực kỳ hưởng thụ âm thanh , cô nhắm mắt cảm nhận : "Âm thanh còn dễ ngủ hơn cả tiếng mưa nữa."

Nghe .

Chân mày Mục Thước khẽ động, che giấu vẻ thê lương trong mắt, giọng dịu dàng: "Ừm, đúng là chút."

Cô mở mắt , chút ngạc nhiên sang và chạm ánh mắt .

"Sao thế?" Anh hỏi.

"Không gì, ạ." Cô thu hồi tầm mắt.

Mục Thước khựng một chút, mím môi hỏi: "Em mất ngủ bao lâu ?"

Cả cô cứng đờ trong giây lát, thành thật trả lời: "Chắc năm năm ."

Người nhà cô là chủ động chia tay chứ đá, thế là họ nổi trận lôi đình, chỉ sợ tiền cô kiếm đủ cho họ tiêu xài.

Họ liên tục lệnh ép cô bên , hoặc ép cô nhận những bộ phim cảnh nóng táo bạo vì thù lao cao.

 

Loading...