5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 361

Cập nhật lúc: 2026-02-07 20:50:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhược Lan hồn, vội vàng thu hồi ánh mắt, giải thích: "Lúc nãy y tá miêu tả về , đoán , kết quả đúng là thật."

Mục Thước: "..."

Nhược Lan mím môi: "Sao xuất hiện ở nhà ?"

" cần thiết cho cô ?" Mục Thước cau mày hỏi ngược , giọng lạnh lùng: "Là cứu cô, cô chỉ cần , còn việc tại xuất hiện ở đó, cô tư cách quản nhiều như ."

Hàng mi Nhược Lan run rẩy, nhỏ giọng xin : "Xin , là quá lời."

Mục Thước đưa chiếc muỗng đến mặt cô: "Ăn cơm ."

Cơm nước đơn giản, một chút cháo trắng cùng vài món đồ ăn bổ m.á.u.

Cô cúi đầu ăn một miếng, là nhà hàng mà cô thích nhất, đây thường xuyên đưa cô đến đó ăn. Cô ngẩng đầu .

Anh kéo một chiếc ghế xuống, nhận thấy ánh mắt của cô, giọng lạnh lùng: "Ăn ! Nhìn mà no ?"

"No chứ."

Nhược Lan thầm trả lời trong lòng.

gì, cúi đầu ăn cơm, nhưng chỉ vài miếng dừng .

Mục Thước nhíu mày, cô giải thích: " ăn no ."

"Ăn bấy nhiêu?"

Thậm chí bằng một nửa lượng thức ăn đây của cô. Nghĩ đến lượng ăn ít ỏi của cô lúc ở nhà chung, thấy phiền lòng.

Nhược Lan: " cảm giác ngon miệng."

Mục Thước dậy bước tới, bưng bát canh gan lợn đến mặt cô, : "Uống hết canh , bổ m.á.u đấy."

Nhược Lan , ngoan ngoãn cúi đầu uống sạch bát canh.

Sau bữa ăn, bầu khí giữa hai trở nên gượng gạo. Cô mím môi, vết thương cổ tay , giải thích: "Cái là do bất cẩn đứt tay."

Động tác của Mục Thước khựng , trả lời với vẻ bất cần: "Bị thương thế nào là việc của cô, cần giải thích với . chỉ là tính tình , thích việc thiện thôi."

Nhược Lan thất vọng cúi đầu, giọng buồn bã: "Ồ! Cảm ơn ."

"Không gì."

Nhược Lan : "Vậy lát nữa chuyển tiền cho nhé!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-361.html.]

Mục Thước định cần, nhưng đó nghĩ đến điều gì gật đầu.

*

Một thời gian .

Tập thứ hai của chương trình bắt đầu ghi hình.

Cô bốc thăm trúng nhiệm vụ cấy mạ. Anh đang định đề xuất với tổ chương trình để hai hoán đổi cho .

Thì đúng lúc đó, Hàng Cảnh Yên đổi phiếu bốc thăm với cô.

Thế là trong quá trình lên thị trấn mua thực phẩm, liên hệ với công ty trướng , rót thêm vốn đầu tư cho bộ phim mới của Hàng Cảnh Yên.

Suốt dọc đường, Hàng Cảnh Chi liên tục đóng vai khuấy động khí, ngớt. Anh liếc Nhược Lan ở ghế , thấy cô đang tựa lưng ghế, nhắm mắt, đôi lông mày nhíu một chút nhưng rõ ràng.

Mục Thước cau mày, lên tiếng bảo tài xế lái chậm một chút.

Hàng Cảnh Chi tiếp lời: "Mục Thước, thật chu đáo quá."

Mục Thước: "..."

Hàng Cảnh Chi và Tô Quân Diệu cứ thế trò chuyện, thỉnh thoảng ha hả. Tầm mắt Mục Thước vẫn luôn đặt ở ghế .

Anh nhịn bực bội lên tiếng: "Hai chuyện nhỏ tiếng một chút ? nghỉ ngơi, thấy ồn quá."

Đến khu chợ, cô lững thững theo bọn họ, lời nào.

Anh bước chậm , thong thả ngay phía cô.

Đến một quầy bán hoa quả chua, cô dừng bước hỏi: "Mận chua bán thế nào ạ?"

Bước chân của Mục Thước cũng dừng theo.

"20 tệ." Ông chủ ôn hòa trả lời.

Hàng Cảnh Chi phía thấy tiếng liền đầu , bước đến bên cạnh Nhược Lan hỏi: "Tiền bối, chị mua cái ?"

Nhược Lan gật đầu: " say xe, ăn chút đồ chua sẽ đỡ hơn."

Hàng Cảnh Chi nhíu mày, tỏ vẻ khó xử giải thích: " chúng chỉ 400 tệ kinh phí thôi, mua xong những thứ cần thiết thì hết tiền .”

“Lúc nãy em thấy tình trạng say xe của chị cũng nghiêm trọng lắm, là chị chịu đựng một chút ?"

 

 

Loading...