Hàn Tu Lâm sững tại chỗ.
Nhớ việc Hàng Cảnh Yên hiểu nhấn mạnh rằng cô thích , thậm chí hôm nay còn tay đ.á.n.h ngất .
Anh cảm thấy thể tin nữa. Một cảm giác phẫn nộ vì phản bội dâng lên.
Hàng Cảnh Yên, phụ nữ , cô dám?
Cô dám cắm sừng , rốt cuộc cô lấy gan đó?
Trong đầu bất giác hiện lên khuôn mặt của một phụ nữ khác.
“Anh Hàn, em với , tuyệt đối đừng ngoài, cũng đừng đối chất với Yên Yên. Em tin em chỉ là nhất thời hồ đồ, sẽ đầu thôi.”
Hàng Cảnh Chi mang vẻ dịu dàng, thấu hiểu, tỏ vẻ thiện ý.
Trái tim Hàn Tu Lâm mềm . Anh ôm cô lòng, dịu dàng : “Chi Chi, thật sự càng ngày càng yêu em. Sao em thể lương thiện đến mức chứ? Em ngốc quá.”
Ban đầu, ngay từ cái đầu tiên thấy cô , nghĩ tới phụ nữ tàn nhẫn , nên mới tò mò theo đuổi.
một thời gian ở bên , mới nhận rằng, phụ nữ yếu đuối đang trong vòng tay lúc mới thật sự xứng đáng để dốc hết lòng yêu thương.
Chứ trong lòng vẫn còn nghĩ đến .
Hàng Cảnh Chi e thẹn .
Khi quản lý bước , thấy cảnh hai đang ôm .
Khẽ ho một tiếng.
Hai lập tức buông . Người quản lý phần gượng gạo: “Dư luận mạng kiểm soát , thể yên tâm.”
Hàn Tu Lâm gật đầu.
Người quản lý hỏi:
“Vậy còn bộ phim thì …”
“Không diễn nữa, thấy xui xẻo.” Sắc mặt Hàn Tu Lâm u ám.
Nghĩ tới Hàng Cảnh Yên là trong lòng sinh chán ghét.
Điền Lôi vốn còn định khuyên thêm, nhưng thấy hôm nay chuyện náo loạn thế , cũng đành mặc kệ .
Hắn lấy từ trong túi một bản kế hoạch, ném cho Hàn Tu Lâm:
“Đây là một chương trình thực tế đồng quê sắp khởi , xem qua bản kế hoạch .”
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-31-ba-nam-truoc-khi-cac-nguoi-dong-vao-vo-toi-sao-khong-nghi-den-viec-co-ay-vo-toi.html.]
Hàng Cảnh Yên ăn cơm xong với Cố Dập Hàn, kéo dạo phố.
Mua xong thì bảo gửi thẳng đồ về nhà.
Khi sắp về, Hàng Cảnh Yên bỗng chú ý đến một bé gái bán đồ chơi bên đường.
Nhất thời nổi hứng, cô tiến lên mua mấy con b.úp bê trẻ con.
Mua xong mới phát hiện, Cố Dập Hàn đang cô bằng một ánh mắt khó thành lời.
Giống như đang : “Em bao nhiêu tuổi mà còn chơi mấy thứ .”
Hàng Cảnh Yên xách mấy con b.úp bê trong tay, tự dưng cũng thấy ngượng.
cô cũng hiểu bản . Có lẽ vì quá thích trẻ con, mỗi thấy mấy bé gái bán đồ ven đường, cô đều nhịn mà mua một cái, mua xong chẳng dùng việc gì.
“Anh thấy cô bé lúc nãy đáng yêu ? Nhìn là bố đều thuộc dạng nhan sắc cao đó.”
Hàng Cảnh Yên nhét mấy con b.úp bê lòng , biện giải.
Cố Dập Hàn liếc b.úp bê trong tay, mím môi, giọng lạnh nhạt:
“Em thích trẻ con ?”
“Tất nhiên . Anh , lúc em ngủ còn mơ thấy ôm một đứa trẻ, em…”
Cô hào hứng kể, nhưng nửa chừng thì bỗng khựng .
Lén liếc đàn ông bên cạnh, trong lòng nghĩ: Anh sẽ hiểu lầm là đang ám chỉ sinh con chứ?
Cô vội xua tay: “Thôi thôi, gì , về nhà thôi!”
“Con b.úp bê em mua về để tự chơi ?” Cố Dập Hàn hỏi.
Hàng Cảnh Yên: “…”
“Không chơi, nhưng thể xem đứa trẻ nào cần thì tặng.”
“Trong nhà chúng một đứa trẻ mà, nếu em mua về cho con chơi.”
Cố Dịch Hàn b.úp bê trong tay, ánh mắt sâu thẳm.
“Sao cũng .”
*
Hàng Cảnh Yên tắm xong giường hóng chuyện một lát, thấy phía Hàn Tu Lâm xử lý truyền thông, cô chỉ khẽ khinh thường.