Vân Dư Gia cô chằm chằm, khẽ : "Nịnh Nịnh, em xuống khỏi , như hợp lắm.”
Dù thì cô cũng trưởng thành , quan hệ giữa hai ít nhiều cũng cần đổi.
Cô ngước lên , ánh mắt trong veo: "Có gì mà thích hợp chứ, lúc em còn nhỏ cũng thường xuyên bế em như thế mà!"
" bây giờ em lớn , chúng đều là trưởng thành cả." Anh giải thích.
Đường Duyệt Nịnh dáng vẻ tự nhiên của , đáy mắt thoáng qua ý , nhưng ngoài mặt vẫn vờ như nghiêm túc: " là em lớn , nhưng quan hệ của chúng như , em ôm quen ."
Vân Dư Gia: "..."
Sau đó thở dài, thầm nghĩ sẽ từ từ điều chỉnh cũng . Đôi mày trở về vẻ lạnh lùng thường ngày, khẽ vỗ lưng cô gì thêm nữa.
*
Liên tục mấy ngày liền, cô bám cực kỳ c.h.ặ.t. Vân Dư Gia thể đoán nguyên nhân là gì, trong lòng chút bất lực.
Anh về thư phòng gọi điện thoại cho trợ lý đặc biệt.
"Cậu tự động sàng lọc những đó giúp , chọn ai tính tình một chút, thích quản chuyện bao đồng. Sàng lọc xong thì gửi danh sách cho , sẽ sắp xếp thời gian gặp mặt ."
"Nịnh Nịnh còn nhỏ, hiểu chuyện của lớn lắm, mắt đừng để con bé , nếu nó buồn. Thời gian sẽ tìm cách tâm sự kỹ hơn với con bé."
Đường Duyệt Nịnh ở cửa thấy những lời , sắc mặt lập tức tối sầm .
Cô buồn bã về phòng , thẫn thờ giường, những ngón tay lo lắng đan .
*
"An An, em bây giờ? Anh vẫn chỉ coi em là một đứa trẻ thôi. Em cứ ngỡ từ bỏ ý định xem mắt , hóa chỉ giấu em để lén lút thực hiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-305-ngoai-truyen-van-du-gia-x-duong-duyet-ninh-4.html.]
Đường Duyệt Nịnh nắm lấy tay Vân Dư An, nghẹn ngào . Từ nhỏ đến lớn đều nâng niu trong lòng bàn tay, cô xử lý chuyện thế nào.
Vân Dư An lớn hơn cô bốn tuổi, cùng là con gái và lớn lên bên nên hiểu rõ tâm tư của cô.
Cô đề nghị: "Nếu trai liên hôn, là em cứ thẳng với bố em , để em liên hôn với , chẳng là xong chuyện ?"
Vân gia là hào môn, Đường gia cũng là hào môn, môn đăng hộ đối.
Cô lắc đầu, vành mắt đỏ hoe: "Đạo lý em hiểu, nhưng thích em, chỉ coi em là em gái thôi. Nếu tâm tư của em, chắc chắn sẽ xa lánh em mất."
Vân Dư An chống cằm, đảo mắt suy nghĩ một lát nảy một ý tưởng.
"Nịnh Nịnh, là em tạm thời rời xa một thời gian ! Chính vì từ nhỏ tới lớn em quá ỷ nên mới nhận tầm quan trọng của em. Em cứ lạnh nhạt, phớt lờ một chút, phát hiện tình cảm dành cho em thực chất là tình em thì !"
" mà..."
"Đừng nhưng nhị gì nữa, chẳng lẽ em trở thành chồng , em cùng chị gọi phụ nữ khác là chị dâu ?"
Cô lập tức lắc đầu, như hạ quyết tâm mà gật đầu: "Vậy em thu dọn hành lý, khách sạn ở một thời gian nhé?"
" như thì chú Vân, dì Vân hỏi thì trả lời thế nào?"
Vân Dư An suy nghĩ một chút, ngắm gương mặt cô, nâng mặt cô lên : "Nịnh Nịnh, chẳng em cũng theo chuyên ngành diễn xuất ? Đoàn phim hiện tại của chị nữ phụ hai thương , hình tượng của em khá phù hợp đấy, là em thử vai với chị ?"
*
"Cậu định 'tiền trảm hậu tấu' ? Đến lúc đó tổ tông nhỏ nhà quậy tung trời lên mới lạ." Vạn Sâm xong cách của Vân Dư Gia, khỏi toát mồ hôi .
Vân Dư Gia bàn xong một vụ ăn lớn, uống ít rượu nên đầu óc choáng váng. Anh đưa tay day huyệt thái dương, giải thích: "Chắc là con bé sợ khi kết hôn sẽ quan tâm tới nó nữa, thời gian tới sẽ tìm cách khuyên bảo nó thật ."