Vân Dư An theo bản năng lắc đầu, đôi mắt đỏ ngầu của , sợi dây mà cô luôn kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng đứt đoạn .
Cho dù cô thừa nhận đến thế nào chăng nữa, thì cảm giác đau nhói âm ỉ trong lòng vẫn đang nhắc nhở cô một cách rõ ràng rằng:
Cô thực sự yêu .
Cậu cởi chiếc áo vest , tiến gần cô thêm một bước. Cô theo bản năng lùi , tiến một bước, cô lùi một bước.
"Vân Dư An!" Cậu khẽ gọi tên cô, ngay khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, trực tiếp bế bổng cô lên.
Cô vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cổ . Cậu vươn tay hất bộ đồ bàn trang điểm sang một bên, đặt cô lên đó.
Một tay ôm lấy eo cô, tay nâng cằm cô lên, trịnh trọng : " thích chị, cực kỳ, cực kỳ thích chị."
" việc ở đó, ngày hôm đó chỉ ca cho bạn cùng phòng thôi. cũng tình cờ đến đưa rượu cho chị , mà là quản lý chị đang ở đó, nên đổi ca với định đưa rượu cho chị."
"Đối với chị, lúc nào cũng là khổ tâm bày kế, chị ?"
" chị gả cho khác, chị trở thành phụ nữ của , chị ?"
" vốn là tự hạ thấp bản , nhưng nếu đó là chị thì khác . từng nghĩ nhiều cách để tiếp cận chị nhưng chẳng cách nào thành công cả, ngày hôm đó thể là cơ hội cuối cùng của ."
"Vân Dư An, thực sự thích chị, ngay từ đầu mưu đồ con chị . cả thể xác lẫn trái tim chị, câu trả lời của chị là gì?"
Bàn tay Vân Dư An run rẩy, hàng mi run lên liên hồi. Đối diện với đôi mắt nóng bỏng và thẳng thắng của , nhất thời cô chút ngẩn ngơ.
"Chị..."
"Ưm..."
Cậu trực tiếp giữ c.h.ặ.t gáy cô, mãnh liệt hôn lên, cướp tất cả khí của cô, chuyên chú chiếm lấy thở thuộc về riêng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-296-ngoai-truyen-lo-tinh-nghieu-x-van-du-an-9.html.]
Vân Dư An mở to mắt , hồi lâu mới chậm rãi nhắm mắt , hai tay vòng qua cổ đáp nụ hôn đó.
...
Một nụ hôn dài và nóng bỏng kết thúc, đầu ngón tay chạm nhẹ khóe mắt cô, hỏi nữa: "Hủy hôn , ở bên ?"
Cô cúi đầu, giống như đang cân nhắc, giống như đang do dự.
Hai im lặng gần một phút, buông cô , cầm lấy chiếc áo vest, một lời nào mà trực tiếp bước ngoài.
Kể từ đó, bất kể cô gửi tin nhắn gì, cũng bao giờ trả lời nữa.
*
Vài tháng trôi qua, bộ phim chính thức ấn định ngày công chiếu và đạt thành tích rực rỡ, đoàn phim tổ chức một buổi tiệc mừng công.
Hôm nay cô sửa soạn xong xuôi, đang vội vàng tham gia bữa tiệc thì cha gọi .
Cha cô đang sofa, sắc mặt lắm. Ngay khi cô xuống, cô lấy một xấp ảnh từ ghế.
Bà : "Hôm nay nhà đến nhà họ Lý để giúp con hủy hôn ."
Vân Dư An mở to mắt, trong lòng mừng rỡ: "Tại ạ? Có cảm thấy chuyện liên hôn còn quan trọng nữa?"
Mẹ cô chớp mắt: "Nói bậy bạ gì thế!"
Cha Vân cô, thở dài một tiếng: "Có lý do mấy tháng nay con cứ rầu rĩ vui là vì chuyện thằng nhóc Lý Lãng thường xuyên chơi bời bên ngoài, nhưng dám với cha nên mới buồn phiền như thế đúng ?"
Vân Dư An: "..."
Cha Vân tiếp: "Cái con bé ngốc , con là con gái của cha, cha thể vì một ngoài mà bắt con gả cho chứ! Ông nội chuyện của Lý Lãng cũng tức gần c.h.ế.t, trực tiếp bảo nhà hủy hôn . Con đừng buồn nữa, con xứng đáng với hơn, cái loại như , nhà cần."