Vân Dư An cảm thấy ở chung tầng với các diễn viên khác quá bất tiện, nên trực tiếp chuyện với đạo diễn.
Cô lấy lý do cần nhiều thời gian để cùng Lộ Tinh Nghiêu tập diễn, bản sẵn lòng tự bỏ tiền túi bao trọn tầng lầu hiện tại, đề nghị các diễn viên khác chuyển sang tầng khác, bộ chi phí cô sẽ chi trả.
Đạo diễn dám đắc tội với cô nên lập tức đồng ý. Nghĩ đến phòng của Hàng Cảnh Yên cũng ở tầng , ông bảo gọi điện bàn bạc với Hàng Cảnh Yên một chút.
Vân Dư An nghĩ dù cô chị họ cũng ngủ đây, nên cứ để phòng của cô ở cùng tầng với họ.
Ban ngày ở phim trường, hai nghiêm túc đóng vai đồng nghiệp. Tuy thỉnh thoảng trong lúc diễn vẫn tìm cách quyến rũ cô, nhưng cô vẫn giữ .
Buổi tối trở về khách sạn, cả hai chung sống như một đôi tình nhân, quấn quýt rời.
...
Hôm nay theo lệ cũ, cứ nửa năm một , Vân Dư An ăn một bữa cơm với Lý Lãng.
Phụ hai bên "dù bận rộn công việc cũng bồi dưỡng tình cảm".
Cô ở trong phòng trang điểm đơn giản, tiếng chuông cửa vang lên hai tiếng.
Chẳng cần nghĩ cũng là ai, cô dậy mở cửa, thấy đang bưng một bát cháo thịt băm hột vịt bách thảo đó.
Thấy cô đang trang điểm, ngẩn , hỏi khẽ: "Chị định ngoài ?"
"Ừm." Cô bát cháo trong tay : "Cậu thật sự nấu cho chị !"
Tối qua thấy nhân viên công tác ăn nên cô thèm, chỉ thuận miệng nhắc một câu, ngờ lập tức sẽ nấu cho cô.
Kết quả sáng sớm nay bưng đến tận nơi .
Nghĩ đến lịch trình của , cô thở dài: "Cứ để đó ! Đợi chị về ăn, chị nhất định sẽ để bụng về ăn sạch bát cháo của ."
Đôi mắt Lộ Tinh Nghiêu khẽ nheo , cố tỏ tự nhiên hỏi: "Chị ?"
Cô chiếc gương nhỏ, tùy ý trả lời: "Đi ăn cơm với vị hôn phu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-290-ngoai-truyen-lo-tinh-nghieu-x-van-du-an-6.html.]
Bàn tay còn đang buông thõng của siết c.h.ặ.t.
Cô trong, : "Đừng ngoài đó nữa, đây !"
Bước chân định của khựng , đó giả vờ siết nắm tay đặt lên miệng khẽ ho hai tiếng.
Cậu ôn nhu : " phiền chị nữa, cháo mang về , khi nào chị về hãy ăn."
Vân Dư An gọi , ngược trở , theo bản năng đưa tay sờ trán , lo lắng hỏi: "Sao ho thế , ?"
Lộ Tinh Nghiêu lùi một bước, dùng đôi mắt ươn ướt như chú ch.ó nhỏ cô đầy đáng thương, tỏ vẻ hiểu chuyện : "Chỉ cảm mạo nhẹ thôi, nghỉ ngơi một chút là khỏe, phiền chị hẹn hò ."
Cậu liếc chiếc váy ngủ hai dây của cô, ân cần dặn dò: "Chị nhớ mặc dày một chút, bên ngoài gió lớn, cẩn thận kẻo cảm lạnh."
Cậu về phòng , rõ ràng chỉ vài bước chân mà chậm.
Nắm đ.ấ.m ngừng đặt lên miệng ho khan.
Vân Dư An sốt sắng chạy giữ c.h.ặ.t t.a.y , lo lắng : "Cậu ho như thế mà còn , mau bệnh viện thôi."
"Thật sự mà, nghỉ một lát là thôi. Chị còn đang vội hẹn hò, mau kẻo muộn."
" sẽ ngoan mà, chị cần lo cho ."
Vân Dư An: "..."
*
Vừa xuất phát cô gặp ngay cảnh kẹt xe. Trong đầu cứ nghĩ đến , cùng với ánh mắt níu kéo sợ cô vui lúc nãy, khiến tâm trạng cô càng thêm phiền muộn.
lúc đó Lý Lãng gọi điện đến hỏi cô tới , còn thêm là cũng cùng tới.
Cô bực dọc đáp: "Kẹt xe , đừng giục nữa."
Lý Lãng: "Cô nhanh lên ? Để lớn đợi cô thì thể thống gì, kẹt xe chịu xuất phát sớm?"