…
"Sao chị thích móng dê nướng?" Vân Dư An mang phần móng dê lên xe của để gặm cho thỏa thích, vì sợ khác thấy hình tượng .
Lộ Tinh Nghiêu nuông chiều cầm tờ giấy ăn lau khóe môi cho cô: "Mọi thứ về chị, đều rõ."
Vân Dư An gặm móng dê : "Đừng thích chị, kết quả , chị với bao nhiêu ."
Cậu từ chối trả lời chủ đề , coi lời cô như gió thoảng bên tai. Cậu cắm ống hút lon Coca ướp lạnh đưa đến tận miệng cô.
Cô nhấp một ngụm, tiếp tục gặm móng dê, hỏi: "Cái mua ở tiệm nào thế? chút nữa gửi địa chỉ cho chị, chỗ đúng vị chị thích quá."
Cậu khẽ nhếch môi: "Chị mua ."
"Tại ?" Cô tò mò .
"Cái là tự tay ."
Vân Dư An: "..."
Cậu đặt một chiếc thẻ phòng lên bàn, gương mặt đầy vẻ nghiêm túc: "Trong phòng vẫn còn nhiều, còn nhiều món ngon khác nữa. Chỉ cần chị ăn, món gì cũng thể cho chị."
Sau đó, tiến gần hôn nhẹ một cái lên mặt cô sải bước xuống xe.
Một lúc , trợ lý của cô lên xe, tay ôm một chiếc hộp lớn, với Vân Dư An: "Chị An, đây là một ít đồ ăn vặt lành mạnh và đồ giữ ấm mà Lộ Tinh Nghiêu mua cho chị đấy. Cậu dặn chị nhớ chú ý sức khỏe, đừng ngày nào cũng nhịn ăn giảm cân nữa."
Vân Dư An mở chiếc hộp xem.
Những gì đều khiến cô cảm thấy dễ chịu.
*
Buổi tối.
Cô cầm thẻ phòng mở cửa phòng , thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm truyền .
Nhất thời cô cảm thấy ngại ngùng, đúng lúc tiếng nước ngừng hẳn, cô đảo mắt một vòng, rón rén bước đến cửa phòng tắm.
Cô định đợi sẽ hù cho giật một trận.
"Cạch" một tiếng.
Cửa phòng tắm mở , nhưng bên trong mãi chịu bước ngoài. Cô thắc mắc, nghiêng đầu trong.
Thì bắt gặp một đôi mắt đen láy đầy dịu dàng.
Cô lướt qua một lượt trợn tròn mắt.
Cậu... thế mà chẳng mặc gì cả.
Cô còn kịp phản ứng thì vươn tay kéo cô phòng tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-289.html.]
Nụ hôn mãnh liệt lập tức rơi xuống.
...
Giọng khàn đặc: "Chị ơi, tắm chung nhé?"
Cô kịp trả lời, nụ hôn của một nữa phủ xuống.
Chẳng mấy chốc...
Quần áo của cô rơi sàn.
...
Cậu mở vòi sen để tiếng nước át âm thanh.
…
Hồi lâu , Vân Dư An ôm c.h.ặ.t lấy .
Cậu bế cô từ phòng tắm , sải bước trong căn phòng.
...
Đến khi Vân Dư An mệt lả giường, trong đầu cô chỉ còn đúng một ý nghĩ.
Chẳng trách hiện nay dù nam nữ đều thích trẻ tuổi hơn, cái gì cũng lý do của nó cả.
Cậu ôm cô từ phía , mật hôn lên mặt cô, giọng mang theo vài phần cầu khẩn và bất lực: "Vân Dư An."
"Ừm~" Cô nhắm mắt khẽ rên một tiếng.
Thầm nghĩ: Lúc nãy còn "chị ơi chị " ngọt xớt, giờ xong chuyện cái là lật mặt gọi cả họ lẫn tên luôn .
Cậu cọ mũi gò má cô: "Tên Lý Lãng đó, xứng với một như chị."
Cô nhếch môi: "Chị ."
"Vậy chị đừng chọn nữa ?" Ánh mắt chút ươn ướt.
Vân Dư An lập tức dậy, kéo tấm chăn mỏng che , hiếm khi tỏ vẻ bất lực: " là dễ nắm thóp nhất trong những kẻ cùng tầng lớp với chị ."
Cậu cũng dậy theo, nắm lấy tay cô: "Chị em một cái ? Chỉ cần chị gật đầu, những chuyện khác cứ để em nghĩ cách."
Vân Dư An lắc đầu: "Chị . Chị là một tra nữ, chị bàn chuyện tình cảm, chị chỉ 'vận động' thôi."
Lộ Tinh Nghiêu cô như , im lặng vài giây một nữa ép cô xuống .
"Được, thì tiếp tục 'vận động' thôi."