5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 274

Cập nhật lúc: 2026-02-06 18:23:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ mím môi, bước lên phía , cúi đầu xin : “Thật sự xin , nhất định dám nữa. Có thể đừng để con trai thôi học ?”

Đây là trường mầm non nhất trong thành phố, là thứ để cô đem khoe khoang với khác. Nếu để đám bạn đ.á.n.h bài con đuổi học, chắc chắn sẽ nhạo cô đến c.h.ế.t.

Hàng Cảnh Yên rảnh để tiếp chuyện: "Nói xong ? Xong thì ."

Thấy ba họ định bám theo, cô đầu cảnh cáo: “Bây giờ chỉ là cảnh cáo nho nhỏ thôi. Nếu còn dám theo, sẽ khiến mất luôn công việc.”

Ba họ dám theo nữa, chỉ trơ mắt cô lên xe mất.

Người phụ nữ hối hận xanh ruột, thằng con trai vẫn đang thản nhiên ăn bánh quy bên cạnh, bà luống cuống chồng: "Chồng ơi, giờ tính đây?"

“Còn nữa? Anh với em bao nhiêu , đừng suốt ngày gây thù chuốc oán với khác, tích đức cho Hiên Hiên. Em ?”

“Lên xe . Chuyện để nghĩ cách khác.”

*

Ngồi trong xe, Hàng Cảnh Yên day day thái dương, hỏi tài xế phía : "Trước đây đều là bác đón Lạc Lạc về nhà ?"

"Vâng thưa cô." Tài xế vội vàng trả lời.

"Thế con bé bao giờ một trong xe buồn bã vì chuyện ở trường ?"

"Dạ ạ. Con bé chỉ những lúc lén lút thăm cô cô mắng thôi."

Hàng Cảnh Yên gật đầu, gì thêm.

Cô bảo tài xế đỗ một tiệm lẩu đặt một phòng riêng. Sau khi gọi món xong, thì rảnh rỗi lướt điện thoại.

Đang suy nghĩ m.ô.n.g lung thì cửa phòng đột ngột mở . Cô cứ ngỡ là nhân viên phục vụ lên món, đặt điện thoại xuống ngẩng đầu lên thì...

Người đàn ông mà cô ngày đêm mong nhớ đang ngay đó. Anh bước gần hai bước, khép cửa .

Mở rộng vòng tay và mỉm : "Chẳng là nhớ ? Anh về cho em ôm đây."

Hàng Cảnh Yên nhất thời kịp phản ứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-274.html.]

Cố Dập Hàn khẽ nghiêng đầu, giọng đầy cưng chiều: "Bé cưng, qua đây cho ôm cái nào. Nhớ em quá."

Cô sực tỉnh, đôi mắt lập tức cong lên vì hạnh phúc, cô bật dậy lao lòng .

Anh ôm c.h.ặ.t lấy cô, cô vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , hít thật sâu mùi hương thanh khiết quen thuộc của riêng .

"Sao về nhanh thế?" Cô vui sướng hỏi, nhắm mắt cọ cọ , gương mặt tràn đầy thỏa mãn.

Gương mặt dịu dàng, khẽ : "Vì nhớ em."

Cho nên dốc sức xử lý công việc nhanh nhất thể để bay về ngay.

Nghe tài xế bảo cô ăn, liền chuyển hướng đến đây luôn.

Hàng Cảnh Yên im lặng một lúc, vòng tay ôm cổ , hôn nhẹ cằm một cái.

Nũng nịu hỏi: "Anh ăn gì ? Ăn cùng em một chút nhé."

"Được."

Hai sát bên , giúp cô nhúng cá viên và thịt bò.

Anh thuận miệng hỏi: "Sao tâm trạng em vẻ thế?"

"Hả?" Cô ngơ ngác .

Anh xoay , giọng trầm thấp quyến rũ: "Lúc nãy khi mở cửa, em đang cầm điện thoại ngẩn , trông vẻ vui. Có chuyện gì ?"

Hàng Cảnh Yên thật vì sợ tự trách .

Cô khẽ lắc đầu: "Không chuyện gì ."

"Bé cưng, quên chúng giao kèo gì ? Chẳng chuyện gì cũng thành thật, giấu giếm ?"

Anh nắm lấy bàn tay đang lạnh của cô, đút túi áo , trầm giọng : "Nếu thì chỉ cần điều tra một chút là ngay.”

“Em giấu ."

"Ngoan nào, chuyện gì kể xem."

Loading...