5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-02-03 22:32:15
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[ Có lẽ nhan sắc của Cố tổng đủ để khiến kinh ngạc đến mức ngây ? ]

[ Trời ạ, rốt cuộc Cố Dập Hàn trông như thế nào mà ghê gớm ! ]

Ngay đó, những tay săn ảnh từng tung tin ác ý cũng bắt đầu đồng loạt lên tiếng xin .

Các từ khóa liên quan đến tập đoàn Cố thị liên tục chiếm lĩnh bảng xếp hạng tìm kiếm:

#Tổng giám đốc Cố thị trông như thế nào#

#Vợ của Cố Dập Hàn là ai?#

#Cố Dập Hàn kết hôn khi nào#

#Cuối cùng là các xứng#

...

Màn đêm buông xuống.

Sau khi gửi con cho cha Cố trông, cẩn thận bố trí vệ sĩ canh gác dọc hành lang phòng bệnh.

Hai mới tạm yên tâm rời . Họ ghé qua siêu thị để mua thêm ít đồ ăn vặt và đồ chơi cho con.

Trong xe, Cố Dập Hàn cầm lái, còn Hàng Cảnh Yên ở ghế phụ, cúi đầu mải mê "ăn dưa" mạng.

nhịn ngẩng đầu lên cảm thán: "Các tự biên tự diễn màn kịch cũng thật đấy."

Người đàn ông tập trung lái xe, khóe môi nhếch lên, : "Em thích là !"

Đến siêu thị, đẩy xe hàng, còn Hàng Cảnh Yên thong dong phía .

Cô chọn vài món đồ ăn vặt lợi cho sức khỏe bỏ giỏ, nhưng khi thấy mấy gói que cay và khoai tây chiên, cô tự chủ mà nuốt nước miếng.

Định đưa tay lấy nhưng chạm mắt với đàn ông, cô rụt tay về.

Anh bật nhẹ nhàng, âu yếm nhéo mũi cô một cái tự tay lấy những món cô thích kệ xuống.

Vừa lấy, đầu hỏi:

"Cái ?"

"Trông cũng , lấy một gói !"

"Còn cái ?"

"Nếu mua cho em thì em cũng ý kiến ."

"Cái nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-262.html.]

"Lấy ! Lấy hết cho em."

Cuối cùng, chiếc xe đẩy chất đầy một xe đồ ăn vặt. Hàng Cảnh Yên tít mắt, tâm trạng vui vẻ hiện rõ khuôn mặt.

Khi ngang qua quầy kẹo bông gòn, cô khựng , những cây kẹo đủ hình dáng.

Rồi chỉ tay đó nũng nịu: "Em cái ."

Cố Dập Hàn liếc qua, khẽ nhíu mày.

Thấy cử động, cô tưởng đồng ý, bèn đưa tay che miệng qua lớp khẩu trang, giọng trong trẻo vang lên: "Em mà!"

Thấy vẫn yên, cô định giở trò ăn vạ thì thấy lẳng lặng tiến hàng đang chờ.

Anh liếc bảng thực đơn hỏi: "Muốn hình gì?"

"Hình Kỳ lân ạ!" Cô chạy bước nhỏ đến bên cạnh, ngước mặt lên rạng rỡ với .

Cố Dập Hàn bất lực lắc đầu.

Đối với hai "bạn nhỏ" nhà , cách nào phản kháng. Đứa nhỏ thì còn dễ bảo, chứ "đứa lớn" vui thì chuyện sẽ rắc rối to.

Mua xong kẹo, một tay dắt cô, một tay đẩy xe hàng quầy thanh toán.

Sau đó, xách hai túi lớn bước ngoài.

Hàng Cảnh Yên ăn kẹo bông trêu chọc: "Anh Cố, hôm nay dễ tính thế?"

Trước đây chẳng bao giờ chủ động mua mấy loại "thực phẩm rác" cho cô, hôm nay thật hiếm thấy.

Anh dừng bước, về phía cô.

Cô chớp mắt, gương mặt tuấn tú như tạc tượng của đàn ông, giải thích: "Vốn dĩ chúng mua đồ cho con, kết quả tay hai túi lớn thì hơn phân nửa là đồ ăn vặt của em ."

Anh lặng một chút, khóe môi cong lên, vòng tay ôm lấy eo cô kéo gần.

Anh khẽ đáp: "Mấy ngày nay em lo lắng lắm đúng ? Ngủ cũng ngon giấc."

Đến mức mơ cũng luôn miệng gọi tên con.

Hàng Cảnh Yên ngẩn , chút gượng gạo.

Cô thành thật thú nhận: " chút lo lắng, em chỉ sợ bé con xảy chuyện gì."

Người đàn ông buông eo cô , khẽ nâng cằm cô lên, dịu dàng : “Đứa trẻ của cũng cần dỗ dành mà, thể để em sợ hãi mãi , đúng ?"

 

 

Loading...