Trước màn hình, hai em nhà họ Vân cùng lúc nhíu c.h.ặ.t mày, nắm đ.ấ.m của Vân Dư Gia siết c.h.ặ.t kêu răng rắc.
Cũng may là cảnh qua ngay từ đầu.
Vừa kết thúc, nam diễn viên trẻ tuổi nhanh ch.óng tiến tới, ân cần đưa cho Đường Duyệt Ninh một chai nước. Cô ngẩn vài giây cũng từ từ nhận lấy, mở nắp nhấp vài ngụm.
Nam diễn viên bắt đầu bắt chuyện, cô mỉm trò chuyện cùng vui vẻ. Cảnh tượng đều Vân Dư Gia thu hết tầm mắt, chân mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t cả con muỗi.
Anh sang hỏi Vân Dư An bên cạnh: "Thằng cha đó là ai thế?"
Vân Dư An đảo mắt, đáp: "Nam thứ ba của đoàn phim chúng em đấy, sốt sắng với Ninh Ninh lắm, là thích cô ."
Anh khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: "Ninh Ninh thích , thích cũng vô ích."
"Chuyện tương lai ai mà . Dù cũng là đồng trang lứa, chừng đóng phim xong, theo đuổi nhiệt tình một chút là Ninh Ninh sẽ siêu lòng thôi."
Vân Dư An liếc xéo một cái: "Dạo tâm trạng Ninh Ninh , đôi lúc còn lén một . Nếu ai đó ở bên cạnh an ủi thì cũng mà đúng ?"
Ai bảo thích cơ chứ.
Sắc mặt Vân Dự Gia sa sầm, hầm hầm bước ngoài.
*
Hàng Cảnh Yên rời khỏi phim trường, gọi điện cho Cố Dập Hàn, chuyện gì lớn mới yên tâm. Theo đúng tình tiết trong sách, ông cụ Cố vẫn còn sống thêm một thời gian dài nữa mới đúng.
Đang chờ xe thì Hàng Cảnh Chi đột nhiên bước đến mặt cô, gọi tên cô với vẻ dịu dàng giả tạo: "Yên Yên, dạo em về thăm cha ?"
"Có việc gì?" Giọng cô lạnh nhạt, vẻ " chuyện gì thì biến nhanh cho khuất mắt".
Hàng Cảnh Chi cũng giận, sườn mặt của cô, trong mắt thoáng qua tia độc ác nhưng giọng vẫn mềm mỏng: "Tuy rằng cha sắp ly hôn với chị , nhưng những năm qua ông đối xử với chị thế nào chị vẫn luôn ghi nhớ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-250.html.]
"Chị về thăm ông , nhưng sợ ông thấy mặt . Nếu em thời gian, chúng cùng về thăm cha nhé, ?"
Hàng Cảnh Yên chẳng thèm tiếp lời, chỉ cúi xuống đồng hồ.
"Yên Yên, chị cũng phong thanh vài chuyện. Cha dù cũng là cha ruột của em, em cứ bỏ mặc ông như thì tuyệt tình quá. Sau nghĩ , chắc chắn em sẽ hối hận cho xem."
Hàng Cảnh Yên c.h.ử.i thề một câu trong lòng, đầu : "Chuyện của cô với Liễu Sơ Vũ giải quyết xong ? Mà rảnh rỗi chạy sang đây lo chuyện bao đồng của thế?"
Hàng Cảnh Chi sững , vẻ mặt trở nên cực kỳ gượng gạo.
lúc đó xe tới. Cố Nhất Lạc đeo cặp sách lon ton chạy xuống, sà lòng cô, reo lên vui sướng: "Mẹ ơi!"
"Cục cưng!" Cô ngạc nhiên, cúi xuống bế bé lên: "Sao con đến đây?"
"Con cùng chú tài xế đến đón về nhà ạ."
Hàng Cảnh Yên xoa xoa chiếc mũ lông xù đầu con gái, đang định lên xe thì "kẻ phiền phức" lên tiếng. Hàng Cảnh Chi chủ động đưa tay , dịu dàng : "Lạc Lạc, còn nhớ dì ? Dì là chị gái của cháu, tính cháu gọi là bác đấy."
Cái đuôi nhỏ chằm chằm ả vài giây, liếc bàn tay đang đưa , vẻ mặt chán ghét cố giữ lễ phép. Cô bé khẽ chạm tay một cái rụt ngay , bĩu môi nghiêm túc : "Cháu nhớ chứ, lúc đó bác đang mắng cháu mà. cháu bác nào cả, bà ngoại chỉ sinh một cháu thôi."
Hàng Cảnh Chi: "..."
"Lúc đó đều là hiểu lầm thôi, cháu thể tha thứ cho bác ? Sau thêm một bác yêu thương cháu chẳng ?"
"Không cần, cháu cũng chẳng hiếm lạ gì." Cô bé nhiều yêu thương , chẳng thiếu gì một như cô .
Hàng Cảnh Yên tiếp lời: "Nếu cô việc gì thì đưa con đây. Có gì thì cứ thẳng, cần bày trò . Nhìn cái nụ cứng đờ của cô kìa, phát khiếp."
Bất kể mục đích của cô là gì, cứ tránh xa là thượng sách.
Hàng Cảnh Chi cứng họng chôn chân tại chỗ. Chờ đến khi Hàng Cảnh Yên bế con lên xe khuất, cô vẫn chằm chằm theo bóng xe cho đến khi biến mất .
Đột nhiên, một kế hoạch nảy trong đầu ả. Cô lấy điện thoại bấm , vài giây đầu dây bên bắt máy. cô cung kính : "Thực mục tiêu kế hoạch của chúng nhất thiết là Hàng Cảnh Yên, dùng con gái của nó khi hiệu quả còn hơn đấy!"