Hàng Cảnh Chi khựng bước. Cô , nheo mắt hỏi: Anh là ý gì?
Người đàn ông mỉm , chỉ tay về phía quán cà phê xa: Hay là chúng uống chút gì đó, xuống bình tĩnh chuyện.
Hàng Cảnh Chi vẫn yên tại chỗ, trong lòng thầm đ.á.n.h giá xem đáng tin .
Người đàn ông khinh bỉ lạnh một tiếng: Một chẳng còn gì trong tay như cô thì gì để mưu đồ chứ? Có báo thù tùy cô, xưa nay thích ép buộc khác.
Nói xong lưng định bỏ , Hàng Cảnh Chi lập tức gọi .
*
Sáng sớm hôm .
Khi Hàng Cảnh Yên tỉnh dậy, cô thấy bàn đặt sẵn bữa sáng nóng hổi cùng một tờ giấy ghi chú. Còn Cố Dập Hàn thì biến mất từ lâu.
Cô bước xuống giường cầm tờ giấy lên xem.
"Anh chạy bộ , nhớ ăn hết bữa sáng nhé." Là nét chữ của Cố Dập Hàn.
Cô phòng tắm vệ sinh cá nhân, khi dùng bữa sáng xong, cô nhớ tới cảnh sáng nay của Lộ Tinh Nghiêu và Đường Duyệt Ninh. Cô cầm điện thoại định phim trường, mở cửa thấy Vân Dư An đang ôm gối từ phòng của Lộ Tinh Nghiêu.
Hai trân trân.
Vân Dư An trợn tròn mắt: “Chị... chị…”
“Hôm qua tội tới ”. Hàng Cảnh Yên khẽ nhướng mày: “Những gì cần cũng .”
Vân Dư An thoáng chốc nhắm c.h.ặ.t mắt , vài giây mới mở mắt , đưa tay vuốt mái tóc. Những dấu vết lộ đều đang phản ánh đêm qua xảy chuyện gì, cô sải bước tới, “ là trưởng thành , khó tránh khỏi nhu cầu.”
Hàng Cảnh Yên gật đầu vẻ thấu hiểu, hỏi: “Thật sự định chịu trách nhiệm với chú cún nhỏ ?”
Câu hỏi khiến Vân Dư An nghẹn lời, cô phiền não vò đầu bứt tai: Chị cũng cảnh gia đình mà, nếu ba chuyện thì ông chẳng đ.á.n.h c.h.ế.t , hơn nữa trong nhà cũng sẽ đồng ý .
Chuyện cô giới giải trí vốn dĩ gia đình vui , nếu để họ chuyện hiện tại, chắc chắn cô sẽ xử lý tơi bời.
Hàng Cảnh Yên chỉ nhạt chứ trả lời.
Vân Dư An: “Chị đang định phim trường ?”
“Ừ, xem cảnh hôm nay của Lộ Tinh Nghiêu và Đường Duyệt Ninh, trai cô nhờ .”
Nói cái gì mà sợ nam diễn viên chiếm hời của Ninh Ninh, đến lúc đó cô bé từ chối sẽ bắt nạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-249-thay-doi-muc-tieu.html.]
“Vậy chị đợi một lát, bộ quần áo cùng với chị.”
“Được.”
Lời dứt, cô thấy Cố Dập Hàn tập thể d.ụ.c về.
Vân Dư An nhướng mày trêu chọc: “Hóa tối qua rể cũng qua đây bầu bạn với chị .”
Hàng Cảnh Yên khẽ đá cô một cái: “Mau đồ .”
Tuân lệnh!
...
Anh tới, khẽ nhéo mặt cô, trầm giọng : Bên nhà cũ chút việc, về gấp một chuyến, em ở bên nhớ chú ý an .
Nhà cũ? Cô nghiêng đầu hỏi: “Là vì sức khỏe của ông nội Cố ?”
Ánh mắt thoáng động, lập tức nhớ tới những lời cô từng đây, liền gật đầu.
Cô mím môi, vươn hai tay ôm lấy , đầu tựa l.ồ.ng n.g.ự.c: “Nếu chuyện gì nhớ cho em nhé.”
“Được.” Anh cưng chiều xoa đầu cô, “Anh tắm một cái về ngay đây.”
Đối với sự sống c.h.ế.t của ông , vốn dĩ chẳng hề để tâm, càng tới chuyện buồn bã .
Hàng Cảnh Yên và Vân Dư An đến phim trường, liền phát hiện Vân Dự Gia đang cạnh đạo diễn, chằm chằm màn hình nhỏ. Hai , cảm thấy thật cạn lời.
Hàng Cảnh Yên đảo mắt, bước tới: “Chẳng bảo hôm nay bận ?”
Anh sờ mũi, giải thích:“Thì đột nhiên rảnh đấy thôi?”
Tối qua trằn trọc mãi vẫn yên tâm, cuối cùng vẫn quyết định tự đến giám sát thì hơn.
“Anh cứ bốc phét , chẳng qua là yên tâm chứ gì.” Vân Dư An kéo ghế xuống, ngáp một cái.
Vân Dự Gia đáp .
Đến khi chính thức khai máy, Hàng Cảnh Yên hiện trường quan sát, còn hai em Vân Dự Gia và Vân Dư An thì cùng chằm chằm màn hình.
Trong khung hình, hai đang trò chuyện đúng mực, nhưng càng về bầu khí bắt đầu dần trở nên khác lạ. Khi đôi tay cô gái từ phía vòng lên ôm lấy vai trai...