“Không ý gì cả!” Cô dựa , lẩm bẩm.
Sau khi đặt lên giường, hai tay đàn ông chống hai bên cô, đôi mắt đen như mực phản chiếu hình bóng cô.
“Bé cưng! Nói rõ , chuyện gì.”
Anh vẫn quên những lời cô với Ngu Tịnh đó, nhưng hiểu những lời đó ý gì?
Cái gì mà nhân vật phản diện trong tiểu thuyết?
Anh và nhân vật phản diện quan hệ gì.
Hàng Cảnh Yên chằm chằm mấy giây, tiêm cho một mũi t.h.u.ố.c dự phòng: “Em nhé, em xong đừng coi em là đồ thần kinh đấy.”
“Không !”
Anh trả lời chắc chắn, loại chuyện kỳ quái như cơ thể đổi linh hồn còn thể xảy thì chuyện gì mà thể chấp nhận chứ.
Thấy trả lời như , cô dứt khoát dậy, sơ qua về cuốn tiểu thuyết mà cô xem.
Tuy nhiên cô bỏ qua đoạn cô qua đời và kết cục của .
Anh xong, trầm mặc một lúc lâu, cứ thế lẳng lặng cô.
Cô cho rằng tin, bèn buông xuôi : “Em mà! Chắc chắn sẽ coi em như bệnh nhân tâm thần.”
“Anh ý đó.” Anh lắc đầu phủ nhận.
Chỉ là nhất thời cảm thấy chấn động.
Anh cô hỏi: “Vậy trong cuốn tiểu thuyết , em về bên ?”
Hàng Cảnh Yên khựng một chút, nở nụ cong cong đôi mắt: “Đương nhiên em về! Nếu thì lúc xuyên qua, em thể tự tin sẽ như chứ.”
“Chẳng vì em ỷ việc kết cục, sẽ thích em ?”
Theo cô thấy thì những chuyện giống như chuyện của kiếp , cho nên cũng cần rõ tất cả sự thật với !
Ít nhất thì kiếp cô trở về bên .
Cũng sẽ rời nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-241-sau-khi-trong-long-co-em-chang-con-cho-cho-ai-khac.html.]
Anh đột nhiên thở dài một , tựa trán cô.
Anh cong môi, giọng dịu dàng: “Quay về là , chỉ sợ chúng trong tiểu thuyết cũng kết cục bi kịch.”
Cổ họng Hàng Cảnh Yên đột nhiên nghẹn một chút, căng thẳng.
Còn là bi kịch ?
Ai bảo chúng là vai phụ, đều nền cho nhân vật chính trong kịch bản chứ.
Cô hít một thật sâu, mắt ngọc mày ngài, cong mi mắt, : “Sao thể chứ? Em đương nhiên trở về, một nhà ba chúng trong tiểu thuyết sống hạnh phúc đấy.”
“Như cũng .”
“Cố Dập Hàn.” Cô gọi tên .
“Hả?”
Cô hỏi đùa: “Nếu như em thật sự thể về, sẽ thế nào?”
Mặc dù thấy cách của nhưng cô vẫn hỏi một nữa.
Anh suy nghĩ một lúc nghiêm túc trả lời: “Đại khái là lúc tiếp tục kiên trì nữa thì sẽ rời cùng em!”
Lần bóp cổ cô ở sân thượng, cảm xúc của sụp đổ đến cực hạn, chuẩn sẵn sàng để tìm cô .
Mi mắt Hàng Cảnh Yên run lên một cái, trong lòng rõ là cay đắng ngọt ngào.
Cô chớp mắt: “Anh thấy em mất mấy ngày mà ba em tìm mới , định tìm một khác ? Biết thể tìm một phù hợp với hơn thì .”
Anh khựng một chút, vẻ mặt nghiêm túc, giọng trầm thấp: “ trong mắt chỉ thể thấy em, khi trong lòng em thì lấp đầy .”
“ em cũng đến !”
Mặc dù cô thừa nhận, nhưng đó là sự thật.
Anh khẽ hôn lên môi cô, chân thành : “ đối với , ai thể thế em.”
*