5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:12:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biệt thự Tương Nhã Lâm.

Đêm khuya, cửa sổ sát đất.

Hàng Cảnh Yên và Cố Dập Hàn tựa , lắng tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, cùng tán gẫu.

"Cô Hàng, mấy ngày tới em lịch trình gì ?"

Đôi mắt đàn ông sâu thẳm, cúi đầu cô, cánh tay ôm cô siết c.h.ặ.t thêm một chút.

Cô mở mắt, đáy mắt sáng ngời như tinh tú, : "Em tính là nghệ sĩ, lấy nhiều việc thế."

Hơn nữa cô giàu thế , việc gì việc bạt mạng, chẳng thà tận hưởng cuộc sống cho sướng.

Khóe môi đàn ông khẽ nhếch, hôn nhẹ lên mặt cô, dịu dàng: "Vậy thể đặt thời gian của cô Hàng ?"

"Hửm?"

"Đưa em hẹn hò, chơi một chuyến thật vui."

Cô ngẩn , đôi mắt tự chủ mà cong lên: " chẳng công việc của bận ?"

"Thời gian thì cứ ép là sẽ thôi, quan trọng là thôi."

Làm gì ai thực sự bận đến mức thời gian để ăn một bữa cơm hẹn hò đơn giản với yêu.

Chỉ là xem tình nguyện mà thôi.

Họ xa ba năm, bù đắp tất cả những gì còn nợ cô, những gì cô chơi, .

Cô khẽ c.ắ.n môi , nũng nịu: "Vâng ạ."

"Ngoan lắm!"

Anh áp mặt gò má mềm mại của cô, khẽ cọ xát.

"Anh định đưa em hẹn hò ở ?" Cô tò mò hỏi.

"Bí mật, lúc đó cô Hàng cứ theo ."

"Được thôi." Cô lấy tuýp kem dưỡng da tay bên cạnh, bóp một lượng lớn lòng bàn tay: "Vậy em sẽ chờ đợi sự lãng mạn mà Cố dành cho em."

Cô thoa đều lên từng ngón tay, cảm thán: "Dạo chương trình da tay em thô ráp bao nhiêu."

Anh nắm lấy tay cô, giúp cô thoa kem dưỡng. Nghĩ đến biểu hiện của cô trong chương trình, lòng thấy nghẹn .

Đủ thứ việc ngớt, còn gặp một lũ đồng đội "heo", ngày nào cũng cà khịa cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-238.html.]

Anh còn chẳng nỡ xem tiếp, cứ xem là bắt cô về, nhốt c.h.ặ.t trong địa bàn của riêng .

"Sao cứ nhất quyết cái chương trình đó, thực sự thích thế ?"

"Làm gì chuyện đó." Hàng Cảnh Yên lập tức phủ nhận, giải thích: "Mấy năm qua danh tiếng của em mạng chẳng quá tệ ?”

“Em cam lòng để thanh danh của như thế, mà lên show giải trí là cách nhanh nhất để hút fan và tẩy trắng, em buộc lên. Còn mấy chương trình khác mới phát sóng thì em sợ cắt ghép ác ý."

Mà hiện giờ phong tiếng của cô đảo ngược, mỗi tập khán giả đều mắng những kẻ đáng mắng chứ còn nhắm cô nữa, cô cũng nhận sự yêu thích của nhiều . Thật lòng mà , cô thấy vui.

Đáy mắt đàn ông nhuốm một tầng ý nhị: "Sẽ ai là thích em ."

"Không , ghét em nhiều lắm, chẳng qua là 'trong mắt hóa Tây Thi' thôi." Cô phản bác.

"Không thích em là vì họ mắt ." Anh thêm một câu.

Cô bật , thở dài: "Được ."

Cô ngáp một cái, đầu gật gù, nửa tỉnh nửa mơ.

"Buồn ngủ thì ngủ thôi."

Lúc nãy cứ nhất quyết đòi tiếng mưa rơi.

Hàng Cảnh Yên như kích động, phắt đầu , cảnh giác .

Cố Dập Hàn: "..."

Anh bất lực nhún vai: "Không chạm em , em yên tâm ngủ ."

Tối qua thực sự giày vò cô quá tay.

Cô vẫn cứ như .

"Cô Hàng, em nghĩ là loại ? Anh cầm thú đến thế ?"

Anh sắp cho ngất, đưa tay véo mũi cô một cái.

Cô khoanh tay n.g.ự.c, hừ một tiếng.

Không chút do dự gật đầu: "Anh Cố, tin chính chứ.”

“Anh thực sự cầm thú, xin đừng nghi ngờ nhận thức của bản ."

 

 

Loading...