5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 233: Mấy năm nay diễn kịch giỏi thật đấy

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:12:09
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cứ thế giày vò đến tận khi trời gần sáng mới dừng .

Bên ngoài sấm chớp đùng đoàng, trong phòng tràn ngập dấu vết của một trận "chiến đấu" kịch liệt.

Hàng Cảnh Yên mệt lả như tan từng mảnh, gục lòng ngủ .

Người đàn ông khẽ vỗ về lưng cô, đặt một nụ hôn lên trán vợ.

Điện thoại vang lên hai tiếng "ting ting".

Anh cầm lấy điện thoại bên cạnh, nội dung bên trong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ ẩn ý.

*

"Các gì! Cứu mạng với! Có ai cứu !"

Trịnh Vân ướt sũng như chuột lột, túm lấy tứ chi như khiêng lợn mà lôi ngoài.

Vốn dĩ bà đang ngủ ngon lành trong nhà thì cửa cạy tung, xách ngay lập tức.

nỗ lực vùng vẫy nhưng thể thoát , nỗi hoảng sợ trong lòng ngày một lớn dần.

Sớm thế bà thuê khách sạn sớm hơn, chỉ vì tiếc tiền thuê nhà đóng nên mới nấn ná ở cái nơi xập xệ .

Một trong những tên đó quát lên: "Bà khôn hồn thì im, nếu bọn giải quyết bà tại chỗ đấy."

sợ đến mức dám hé răng, bịt mắt và ném cốp xe.

Chiếc xe xóc nảy suốt dọc đường, bao lâu mới dừng .

kéo lê mặt đất như một bao rác. Tiếng cửa sắt rít lên khô khốc khiến tim bà run rẩy.

Miếng vải đen giật xuống, bà theo bản năng đưa tay che mắt, nhận đây là một nhà kho bỏ hoang.

Cả căn phòng âm u, lạnh lẽo, chỉ một bóng đèn nhỏ treo đỉnh đầu đung đưa lập lòe.

"Nhìn cái gì mà !" Một gã đàn ông thô lỗ đá mạnh vai bà .

Trịnh Vân sợ hãi thành tiếng, gã đàn ông râu quai nón mặt, giọng run rẩy: "Đại ca, tại các bắt cóc ? và các chắc thù oán gì đúng ?"

Gã đó vung tay tát bà một cái: "Tí nữa đến bà sẽ , cái gì mà , phiền c.h.ế.t ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-233-may-nam-nay-dien-kich-gioi-that-day.html.]

lập tức nín bặt, cúi đầu dám thêm lời nào.

Đợi bao lâu.

Mấy gã đàn ông nghênh ngang bước .

Trịnh Vân ngẩng đầu , chính là ba tên "nhân vật cũ" .

"Là các bắt cóc ?" Bà hét lên đầy vẻ tin nổi.

Mấy ngày thấy chúng lượn lờ mặt, bà cứ ngỡ chúng điều mà biến .

Nào ngờ chúng trực tiếp bắt cóc bà . Chúng rốt cuộc gì?

Ba tên đó xổm mặt bà , hô hố, mùi hôi miệng nồng nặc khiến bà nôn mửa.

"Bà cứ đoán thử xem!"

quỳ đất van xin: "Anh Long, Kiệt, Mã, cầu xin các tha cho ! Chồng giàu, lúc đó thể lấy tiền đưa cho các ."

Mấy tên đó đưa mắt hiệu cho .

Rồi lấy điện thoại bật chức năng ghi âm, cợt nhả : "Bọn mấy câu hỏi bà, bà trả lời thành thật, thế bọn mới tin lời bà ."

"Được, các cứ hỏi , cái gì sẽ hết."

Tên cầm đầu là Long khoanh chân xuống, mở phần ghi chú .

Hỏi: "Năm đó bà cùng bọn gài bẫy Hàng Lỗi như thế nào?"

Trịnh Vân sững , ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.

"Tại đột nhiên các hỏi chuyện ?"

Tên Mã bên cạnh giật tóc bà một cái: "Hạng đàn bà như bà tính tình thế nào chẳng lẽ bọn ? Không nắm thóp của bà, thả bà c.ắ.n ngược bọn ?"

Trịnh Vân suy nghĩ vài giây, đám đang bao vây xung quanh, bà c.ắ.n môi.

Khai : "Sau khi vợ ông ngã bệnh, ông thường xuyên tự uống rượu giải sầu một . thấy cơ hội đến nên liên lạc với ba em các , dàn dựng một vở kịch."

liếc biểu cảm của chúng.

 

Loading...