Vân Thịnh Khiêm vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c, giọng điệu chân thành khuyên bảo: "Đàn ông ngoại tình là đáng tin ! Cháu tỉnh táo ."
"Mẹ cháu chẳng là tấm gương mắt đó ? Yên Yên, cháu đừng hồ đồ."
"Cậu ơi." Hàng Cảnh Yên đưa tay bịt miệng ông : "Cậu thể cho cháu vài phút để cháu giải thích rõ ràng ?"
Vân Thịnh Khiêm gật đầu.
Cô lập tức kể bộ kế hoạch của Cố Dập Hàn từ đầu đến cuối cho ông .
"Thật ?" Ông bán tín bán nghi hỏi.
"Đương nhiên , cháu thể lừa ."
Hàng Cảnh Yên kiên định gật đầu mỉm .
Vân Thịnh Khiêm: "Khó lắm! Những đang yêu mù quáng thì đáng sợ lắm."
Hàng Cảnh Yên: "..."
"Không ngoại tình là , nếu nó dám gì với cháu, nhớ với ."
"Cháu ạ!" Cô mỉm ôm lấy cánh tay ông: "Cậu là nhất, hồi nhỏ vẫn thường thế."
"Đương nhiên."
Nhớ đến trong phòng bao, cô hỏi: "Dư Gia đang uống rượu ở bên trong, gặp ?"
"Cậu gặp cái thằng ranh đó gì, về đây, cháu cũng về sớm ." Ông phẩy tay dặn dò.
"Vâng ạ."
Nào ngờ, bộ màn tương tác chụp hết.
*
Quay phòng bao, cô thấy Vân Dư Gia đang cầm chai rượu đối diện Cố Dập Hàn.
Lảm nhảm tự : "Rõ ràng là đứa trẻ do chính tay nuôi lớn, nó thể thích chứ?"
" vẫn luôn nuôi nấng nó như em gái mà."
Cố Dập Hàn cứ thế , lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-227-anh-ket-hon-cua-hang-canh-yen.html.]
" cũng thích cô mà!" Cô đến xuống cạnh Cố Dập Hàn.
Vân Dư Gia đang say khướt bỗng khựng , theo bản năng phủ nhận: "Không , thể thích con bé , luôn coi con bé là em gái."
"Dư An chẳng cũng là em gái , nhưng em thấy thái độ của với hai giống ." Cô tựa đầu lên vai chồng, ngáp một cái đầy lười biếng.
Vân Dư Gia há miệng, phản bác thế nào.
Cố Dập Hàn liếc phụ nữ nhỏ trong lòng đang buồn ngủ đến mức ứa cả nước mắt sinh lý, liền bế ngang cô lên.
Bỏ một câu: "Về đây."
*
"Chi Chi, con mau giúp nghĩ cách ! Làm để giải quyết ba tên đó nhanh nhất thể."
Trịnh Vân lo lắng .
Ba tên đó vốn là dân lưu manh địa phương, chúng bám lấy là một rắc rối lớn.
bà dư tiền để thuê tay.
"Hôm nay gọi con về chỉ vì chuyện ?"
Trịnh Vân gật đầu: " thế! Mấy ngày nay chúng cứ dăm bữa nửa tháng đến đòi tiền, còn chẳng dám ngoài."
Hàng Cảnh Chi mất kiên nhẫn: "Mẹ dạo con bận thế nào , đóng phim giữ chân Tu Lâm, căn bản thời gian quản chuyện của ."
Ai bảo năm đó bà chủ động trêu chọc chúng, còn tống tù.
Giờ thì trách ai.
Dứt lời, cô xoay định , lập tức Trịnh Vân kéo tay : "Mẹ con bận, nhưng con thể đưa ít tiền , đồ đạc mang theo đều chúng cướp sạch ."
Cô lấy từ trong túi một xấp tiền, tiếp: "Nếu sợ chúng như thì đổi khách sạn mà ở, cái nơi nghèo hèn mà ở nổi."
Hồi nhỏ sống ở nơi cũ nát quá lâu nên cô thấy là thấy khó chịu, luôn gợi ký ức tuổi thơ.
Trịnh Vân thấy thái độ lạnh nhạt của con gái thì chút đau lòng, : "Con thể giúp thêm một việc nữa ?"
"Chuyện gì?"
"Hai ngày nay gửi cho chú Hàng của con mấy tin nhắn mà ông trả lời, con thể giúp về Hàng gia xem thế nào , nghĩ cách để chú Hàng qua đây, đến lúc đó tự cách khiến ông hồi tâm chuyển ý."