16 tuổi, nàng trở thành Thái hoàng thái phi - CHƯƠNG 1: THÁI HOÀNG THÁI PHI TRẺ TUỔI

Cập nhật lúc: 2026-02-11 08:32:42
Lượt xem: 26

Triều Đại Cảnh năm thứ mười hai, kinh thành mưa xuân triền miên dứt. Trên con đường đá xanh dẫn hoàng thành, từng chiếc xe ngựa phủ lụa trắng nối đuôi tiến cửa Tuyên Vũ. Đó là ngày tuyển tú lớn nhất kể từ khi Tân đế Cảnh Hạo đăng cơ.

Trong một chiếc xe ngựa quá xa hoa, Thẩm Uyển Chi ngay ngắn, hai tay đặt đầu gối, ánh mắt bình thản mưa bụi ngoài rèm. Năm nay nàng tròn mười ba tuổi, dung mạo còn non nớt, nhưng thần sắc sớm mang theo sự trầm tĩnh vượt xa tuổi tác.

Xuất Thẩm gia, thế gia trăm năm nơi kinh thành, nàng lớn lên giữa những toan tính, đấu đá trong hậu trạch. Nàng sớm hiểu rõ, nữ nhân sinh trong gia tộc quyền quý, bao giờ quyền lựa chọn vận mệnh.

Tiếng bánh xe dừng . Cửa xe mở .

“Thẩm tiểu thư, đến .”

Uyển Chi bước xuống, ngẩng đầu bức tường son cao ngất của hoàng cung. Trong lòng nàng hề nửa phần háo hức. Đối với nàng, tuyển tú vinh quang, mà chỉ là một bàn cờ khác lớn hơn mà thôi.

Buổi tuyển tú diễn suốt ba ngày. Mỹ nhân khắp nơi tụ hội, thì run rẩy vì khẩn trương, thì cố gắng thu hút ánh của hoàng đế. Chỉ riêng Uyển Chi, từ đầu đến cuối đều giữ im lặng, hành lễ đúng mực, tranh đoạt.

Đến ngày thứ ba, Tân đế Cảnh Hạo xuất hiện.

Khi ánh mắt hoàng đế lướt qua hàng tú nữ, bỗng khựng nơi Uyển Chi. Ánh kinh diễm, cũng si mê, mà là một thoáng hoảng hốt che giấu nổi.

Giống quá.

Nét mày thanh tú, ánh mắt trầm tĩnh … giống hệt mẫu hậu mất từ nhiều năm .

Buổi tối hôm đó, danh sách phong vị ban . Khi tất cả đều cho rằng Thẩm Uyển Chi sẽ là ứng cử viên Hoàng hậu, thánh chỉ khiến cung chấn động.

— Thẩm Uyển Chi, sắc phong Hoàng Thái Phi, ở cung Trường Thọ.

Cả hậu cung lặng như tờ.

Một tú nữ mười ba tuổi, từng thị tẩm, trực tiếp trở thành Hoàng Thái Phi.

Cung Trường Thọ ở phía tây bắc hoàng thành, yên tĩnh xa rời hậu cung tranh sủng. Khi Uyển Chi bước nơi , nàng hiểu rõ nguyên do.

Thái Thượng Hoàng Cảnh Thái Tông bệnh nặng lâu, long sàng, dung nhan tiều tụy. Khi ông thấy Uyển Chi đầu tiên, đôi mắt già nua bỗng ánh lên tia sáng.

“Lam Nghi…”

Một tiếng gọi khẽ, chính là tên tự của cố Hoàng hậu năm xưa.

Uyển Chi quỳ xuống hành lễ, giọng mềm nhẹ: “Thần Thẩm thị, thỉnh an Thái Thượng Hoàng.”

Từ đó, nàng ở Cung Trường Thọ, ngày đêm hầu hạ, sắc t.h.u.ố.c, sách, trò chuyện cùng ông. Nửa năm trôi qua, Thái Thượng Hoàng tinh thần lên đôi chút, nhưng sinh mệnh vẫn dần cạn.

Trước lúc lâm chung, ông nắm tay Uyển Chi, giọng yếu ớt mà kiên quyết: “Nàng tuổi còn nhỏ, nhưng tâm tính hiếm . Nửa đời , trẫm ban cho nàng an nhàn phú quý.”

Thái Thượng Hoàng băng hà trong mùa thu năm đó.

Tang lễ long trọng kết thúc, Uyển Chi chính thức trở thành Hoàng Thái Phi, địa vị tôn quý nhất trong cung. Hoàng hậu và Hoàng đế mỗi ngày đều đến thỉnh an.

Từ đó, nàng sống cuộc đời nhàn nhã như cá mặn: một cung điện lộng lẫy, lụa là gấm vóc thiếu, tranh quyền, đoạt sủng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/16-tuoi-nang-tro-thanh-thai-hoang-thai-phi/chuong-1-thai-hoang-thai-phi-tre-tuoi.html.]

Uyển Chi từng tin tình yêu.

Trong mắt nàng, nam nhân chỉ yêu quyền lực, nữ nhân chỉ là vật hi sinh.

Nàng tưởng rằng cuộc đời sẽ an trôi qua như . Cho đến năm nàng tròn mười sáu tuổi. Tai nạn xảy đêm đông.

Hoàng đế và Hoàng hậu cùng ngự thuyền du hồ trong nội hồ, giữa đêm sương mù dày đặc, thuyền bỗng bốc cháy. Lửa lan quá nhanh, thị vệ kịp cứu viện thì thuyền chìm.

Sáng hôm , cả kinh thành rung chuyển.

Song song với chiếu tang là chiếu lập tân quân.

Thẩm Uyển Chi trở thành Thái hoàng Thái phi, cũng là chỗ dựa duy nhất của tiểu Hoàng đế nhỏ tuổi. 

Tể tướng đương triều Tạ Trọng Hành chính thức nắm quyền nhiếp chính. Hai mươi hai tuổi, nắm trong tay binh quyền cả nước, đôi mắt lạnh lùng như băng mỏng mùa đông, tâm cơ sâu thấy đáy.

Buổi thiết triều đầu tiên quốc tang, bách quan quỳ kín điện Thái Hòa. Thái t.ử mới sáu tuổi đăng cơ, niên hiệu đổi mới. Trong đại điện, bách quan quỳ lạy vị tiểu Hoàng đế run rẩy long ỷ. Phía rèm châu là chính là Thái Hoàng Thái phi Thẩm Uyển Chi yên lặng.

Người ở vị trí trung tâm điện, mặt chiếu nhiếp chính, chính là Tạ Trọng Hành.

Hắn mặc triều phục màu đen thêu vân bạc, dáng cao thẳng, khuôn mặt lạnh lùng như tạc từ ngọc. Khi cất giọng, cả điện ai dám thở mạnh.

“Tiên đế băng hà, Thái t.ử còn nhỏ. Bản vương tạm thời nhiếp chính, định triều cương.”

Không ai phản đối.

Bởi vì Tạ Trọng Hành vốn là quyền thần một.

Một vị đại thần dâng sớ xin Nhiếp chính vương quyền xử lý triều chính, Hoàng đế cầm quyền, Uyển Chi lên tiếng.

“Tiên đế mất, bệ hạ còn nhỏ. Quyền nhiếp chính là để phụ trợ, thế.”

Điện Thái Hòa im phăng phắc.

Tạ Trọng Hành đầu rèm châu.

“Thái hoàng thái phi,” chậm rãi , “triều đình nơi để dỗ trẻ.”

Uyển Chi đáp chút nhượng bộ: “ đây là giang sơn của .”

Khi đại lễ kết thúc, tiểu Hoàng đế cung nhân bế xuống, đôi tay nhỏ bé níu lấy tay áo Uyển Chi.

“Hoàng tổ mẫu…”

Uyển Chi cúi xuống, che chắn cho hài t.ử ánh mắt triều thần. “Bệ hạ đừng sợ.”

Ánh mắt nàng ngước lên, đối diện với ánh lạnh lẽo của Tạ Trọng Hành phía điện.

 

Loading...