Khương thị bắt đầu diễn vai hiền mẫu.
Vân Chước cũng chẳng kém cạnh.
"Vậy thì phiền mẫu . Con cũng mẫu thương con, hôm nay còn đưa bao nhiêu nha tới hầu hạ, đủ thấy lòng. Có điều con là nhận lạ, mong mẫu lát nữa cho gửi khế ước bán của bọn họ qua đây, thế con dùng mới thuận tay ." Vân Chước cũng lập tức thu liễm khí thế, giọng điệu trở nên nhu hòa.
Sắc mặt Khương thị cứng đờ.
Đứa con gái của bà quả là lợi hại. Con bé Xuân Bình là do bà đích chọn gửi đến, kết quả tới bao lâu đ.á.n.h cho nông nỗi quỷ quỷ, xem như cái uy lập xong, chẳng con nhỏ còn quậy phá đến mức nào nữa.
Chỉ là khế ước của mấy đứa nha thôi, đưa cho nó cũng chẳng .
Chỉ là chút đáng tiếc, bà vất vả sinh mụn con gái , thiên hạ bao chọn, nó cứ thích khắc bà . Nếu nó hạng chổi đầu thai, thì như bà nâng niu nó như ngọc quý tay cho ?
"Ngươi thì cho là , ngươi là con gái , cũng chẳng để ngươi chịu thiệt." Khương thị giỏi vẻ, nghĩ bụng dù con bé cũng chỉ là đứa nhỏ mười sáu mười bảy tuổi, nếu cứ chiều theo ý nó một chút, khi ít rước rắc rối hơn.
Bà dứt lời, ngoài cửa thêm mấy tiến .
Vân Chước liếc mắt qua, lập tức nhận hai dẫn đầu chính là hai vị trưởng nhiều năm gặp.
Tiêu Văn Dũ lớn hơn nàng bảy tuổi, giờ đây trổ mã phong thần tuấn lãng. Tuy là sách nhưng vóc dáng hề gầy yếu, ngược mực oai phong. Bước chân hiên ngang, lưng thẳng như tùng, tựa thế núi vững chãi, đây chính là tướng phú quý lâu dài. Thiên đình cao rộng, mắt sáng thần, cốt mày cao, nhãn tinh an định, chính là mệnh đăng khoa. Có điều, cốt cách tuy nhưng thần khí vấn đề.
Trên gò má Đại ca bảo phủ bởi sắc xanh, báo hiệu nỗi lo về chuyện môi lưỡi thị phi giữa em.
Ngoài , khí sắc ngưng trệ, tinh thần dấu hiệu suy sụp, hung khí khó che giấu, vận trình dạo gần đây e là mấy suôn sẻ.
Vận thế , thì công danh tạm thời thành .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-8-huynh-muoi-gap-lai-2.html.]
"Đại ca, Nhị ca." Nhìn thấy Tiêu Văn Dũ, trong lòng Vân Chước cũng dâng lên chút gợn sóng.
Nàng nhớ rõ những lời độc địa của Khương thị lúc rời nhà, nhưng cũng nhớ mang máng hồi nhỏ Đại ca và Nhị ca đều thương yêu nàng. Chỉ là năm tháng xa xôi, cảm giác chút lạ lẫm.
Tiêu Văn Dũ mặt mày hớn hở, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng: "Đã lớn cao thế . Những năm qua và phụ phái tìm khắp nơi mà chẳng thấy, cứ ngỡ lành ít dữ nhiều, nay thể bình an trở về, thật là đại hỷ! Muội yên tâm, Đại ca ở đây, tuyệt đối để chịu cảnh phong sương vất vả thêm nữa..."
Nói đoạn, Tiêu Văn Dũ thấy nàng ăn mặc mỏng manh, chân mày liền nhíu , lập tức cởi chiếc áo choàng đại chưởng bằng lông cáo , trực tiếp khoác lên vai Vân Chước.
"Mẫu , thể yếu ớt, nên ngoài trời lâu, chúng nhà chuyện ."
Tiêu Văn Dũ sang Khương thị, thần sắc lập tức thu liễm , cung kính khách khí.
Hắn sớm nhận tin báo, lúc tìm thấy , con bé đang cô độc lủi thủi trong một đoàn thương buôn. Nếu tìm thấy muộn hơn chút nữa, chẳng chừng con nhỏ bán nô cho sai bảo !
Muội lúc sinh gian nan, vì thế mẫu yêu thích, lưu lạc bên ngoài chịu khổ, thực sự quá đỗi trắc trở.
Cũng may bao năm qua tay chân vẫn nguyên vẹn, coi như hữu kinh vô hiểm mà trưởng thành. Từ nay về , nhất định sẽ khổ tận cam lai!
Khương thị vẻ mặt căng thẳng lo lắng của con trai trưởng mà tức đến nghẹn họng.
Đối với đứa em gái mấy năm gặp thì ân cần như thế, mà đối với , bao giờ thấy quan tâm lấy nửa lời ?
"Nương, sắc mặt , khỏe ở ? Để nhi t.ử đỡ ." Khương thị còn đang nộ khí xung thiên, Nhị ca Tiêu Văn Việt lập tức tiến lên đỡ lấy bà .
Còn xa lạ Tiêu Văn Yến thì vẻ mặt hớn hở chạy đến bên cạnh Khương Nhụy, lén lút đưa cho nàng một thứ gì đó.