12. SAU KHI HỒI KINH, ĐẠI TIỂU THƯ THẦN TOÁN VANG DANH KHẮP THIÊN HẠ - Chương 60: Nàng tin rồi 2

Cập nhật lúc: 2026-02-10 21:07:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Vịnh Tư trong lòng khẽ kinh hãi.

Lại Tiêu Vân Chước tiếp:

"Có thể đưa tay để kỹ một chút ?"

Mạnh Vịnh Tư là nghĩ đến điều gì, lúc nàng nhưng chút do dự.

Chần chừ một hồi, rốt cuộc nàng vẫn xòe tay .

Tiêu Vân Chước kỹ các đường vân tay nàng, :

"Gò Cấn lòng bàn tay của cô nương nổi gân xanh, bình thường là ăn uống ngon, ít thứ thể nuốt trôi ?"

"Phải..." Mạnh Vịnh Tư lòng trĩu xuống.

"Minh Đường lạnh lẽo, sắc lòng bàn tay nhợt nhạt, tâm hỏa đủ."

"Tâm hỏa suy thì dương khí hư, thể của ngươi nhiễm hàn nặng."

"Có từng đại phu rõ rằng, ngươi sẽ khó m.a.n.g t.h.a.i ?"

Giọng Tiêu Vân Chước nhẹ nhiều.

Mạnh Vịnh Tư căng thẳng, vội vàng rụt tay .

Nàng Tiêu Vân Chước bằng ánh mắt hoảng loạn:

"Ngươi... ngươi ngóng từ !"

Mỗi khi quỳ thủy đến nàng đều vô cùng đau đớn.

Sau đó mẫu tìm đại phu đến khám, nàng khó bề sinh nở.

Mẫu lúc đó đại kinh thất sắc, bỏ một tiền lớn để bịt miệng vị đại phu .

Cho nên ngoài hai mẫu t.ử nàng , chẳng còn ai cả!

Nếu như truyền ngoài...

Cũng chính vì thể , nên mẫu vô cùng lo lắng cho hôn sự của nàng.

Trước khi đổ bệnh, mẫu ít nhân选, đều là những nhà gia thế bình thường.

khi lượt ngóng, loại bỏ nhiều hạng đáng tin cậy...

Về mẫu nhắm trúng đích t.ử của nhà dì mẫu đến nương nhờ, biểu lộ vài phần ý tứ gả con gái...

Vị biểu ca trông vẻ văn nhã lịch thiệp.

Chỉ là nhà dì mẫu ở kinh thành, cách trở xa xôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-60-nang-tin-roi-2.html.]

Mẫu đợi đến lúc sắp định mới rõ tình hình với biểu ca.

Nếu như bằng lòng cưới, thì sẽ mang theo thật nhiều của hồi môn...

nàng nghĩ, xa xôi như , nàng chịu khổ cũng chẳng ai chủ cho .

Cho nên trong lòng nàng luôn bất an.

Trớ trêu , tiểu cô nương những lời như nàng gặp đào hoa kiếp...

Đối phương thậm chí ngay cả vấn đề về cơ thể nàng cũng , thật khiến nàng thể tin.

"Tiêu cô nương, lẽ nào ngươi là đại phu ?" Mạnh Vịnh Tư ướm lời hỏi.

"Ta thích ngươi gọi là đại sư hơn, hãy xem như một vị thế ngoại cao nhân."

Tiêu Vân Chước vội vàng xây dựng hình tượng cho .

"Giờ tin lời ? Nếu vẫn tin, ngươi cứ báo bát tự , thể thấu suốt cả đời ngươi, khiến ngươi đại triệt đại ngộ."

"Không cần !" Mạnh Vịnh Tư dám, "Ta tin ngươi ..."

Lúc nãy còn cảm thấy đôi mắt trong trẻo non nớt, giờ đây... thấy chút quỷ dị.

Dường như nàng chằm chằm như , chẳng còn chút bí mật nào để nữa!

"Tiêu cô nương, mời ngươi trong kiệu đàm đạo một lát." Mạnh Vịnh Tư cẩn thận .

Nói lời , nàng cũng tự thấy thật táo bạo, mời một lạ cùng về nhà.

"Được." Tiêu Vân Chước gật đầu đồng ý.

Nàng đầu đống điểm tâm lớn bên cạnh, chỉ xách lấy hai gói tặng cho Mạnh Vịnh Tư, :

"Làm phiền nha bên cạnh ngươi đến tiệm điểm tâm thuê một , đem còn gửi hết về Tiêu phủ ."

"Tiêu phủ? Tiêu phủ nào?" Mạnh Vịnh Tư ngẩn .

"Chính là cái Tiêu phủ tước mất tước vị kìa." Tiêu Vân Chước chẳng hề che giấu.

Mạnh Vịnh Tư há miệng, vội vàng dùng khăn che .

Chỉ đôi mắt trợn tròn là minh chứng cho sự kinh ngạc của nàng lúc !

"Ta ... Thiên kim mất tích nhiều năm của Tiêu gia trở về, chẳng lẽ chính là..."

Mạnh Vịnh Tư chút dám tin.

Tiêu gia nếu mất tước vị thì quả là vô cùng tôn quý! Ngay cả nhà nàng cũng sánh bằng!

Vị Tiêu cô nương thần thần đạo đạo ... chút tà môn, còn cướp bạc của nàng.

Nói nàng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o giang hồ xem chừng vẻ hợp lý hơn!

Loading...