Mạnh Vịnh Tư kinh ngạc Tiêu Vân Chước.
Nàng ngừng suy nghĩ xem bản rốt cuộc từng gặp nàng ở ...
Tại Tiêu cô nương thể nắm rõ chuyện của nàng như lòng bàn tay ?
"Chắc ít thái y xem bệnh cho ngươi đúng ?" Tiêu Vân Chước .
" ." Mạnh Vịnh Tư khẽ gật đầu.
"Chỉ là... tại cô nương dò hỏi chuyện của nhà ?"
"Ngươi... đặc biệt mua hết điểm tâm , chẳng lẽ là cố ý đợi ?"
Dạo gần đây trong nhà nhiều việc, nàng ít khi ngoài.
Hôm nay cũng là nhất thời nảy ý mới tới đây!
Tiêu cô nương chắc hẳn thể nào thâm nhập dò hành tung của nàng...
Tiêu Vân Chước dáng vẻ nghi ngờ của đối phương, trong lòng cũng thấy khá ủy khuất.
Trước khi về kinh thành, nàng tạo chút danh tiếng ở vùng Quan Tây .
Nhất là ở mấy thôn trấn nàng lui tới, bá tánh bên trong đều đối xử với nàng cực kỳ khách khí.
Ai nấy đều đến đại danh Môn chủ Thần Ẩn môn của nàng!
về tới đây, thứ đều bắt đầu từ đầu!
Đám mà, ánh mắt nàng cứ như đang một kẻ l.ừ.a đ.ả.o gan to tày trời .
Để khiến bản dáng hơn một chút, Tiêu Vân Chước khẽ ngẩng đầu, ung dung thong thả, mang theo vẻ thần bí mà mở miệng:
"Mạnh cô nương, hôm nay gặp ngươi ở đây chính là do thiên cơ dẫn dắt."
"Ngươi chỉ cần rằng, thể trị khỏi cho nhà ngươi là ."
"..." Mạnh Vịnh Tư cảm thấy lẽ gặp một... kẻ điên?
Tiểu cô nương trạc tuổi nàng, đôi mắt đen trắng phân minh toát vẻ non nớt trong trẻo.
cái dáng vẻ lời ngông cuồng ngượng mồm cực kỳ đáng !
"Ngươi... là cô nương nhà ai thế? Để sai tiễn ngươi về nhé..."
Mạnh Vịnh Tư nàng bằng ánh mắt đồng cảm, trong lòng thầm nghĩ:
Vị Tiêu cô nương chắc là đầu óc vấn đề nên cửa.
Nàng chắc hẳn là vất vả lắm mới trốn , thấy điểm tâm ngon là dời bước nổi.
Mua cả một đống lớn thế , cứ thế ăn lấy ăn để bụng...
Cũng thật tội nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-59-nang-tin-roi-1.html.]
Mạnh Vịnh Tư xong, cũng chút dám gần.
Loại đầu óc tỉnh táo , cảm xúc lẽ cũng sẽ định.
Giống như nàng ...
Vạn nhất cẩn thận tay nàng thương thì chút nào.
Tiêu Vân Chước nghiến răng nghiến lợi.
Chỉ hận ông trời sinh nàng với bộ dạng một vị tiên nhân hiền từ.
"Ngươi đợi !" Tiêu Vân Chước vội vàng vươn tay, "Cho mấy đồng tiền."
"Ngươi... còn định ăn xin ?" Mạnh Vịnh Tư kinh hãi.
"Cô nương, y phục ngươi, điểm tâm bên cạnh ngươi... thảy đều giá trị nhỏ."
"Sao còn cái sở thích thế ..."
Trên đời những chứng bệnh kỳ quái đúng là thật nhiều mà!
"Ngươi mà đưa thì chỉ còn cách tự tay cướp thôi!"
Tiêu Vân Chước lời của nàng cho tức đến đỏ cả mặt, suýt chút nữa là giữ vững cái phong thái vẻ bao nhiêu năm nay.
Mạnh Vịnh Tư nhíu mày.
Dù cũng chỉ chút tiền nong thôi, coi như việc thiện !
Nàng nghiêng đầu bảo nha lấy túi tiền , rút một mẩu bạc vụn đưa tới.
Tiêu Vân Chước sảng khoái nhận lấy, thấy đối phương định rời , liền lập tức mở lời:
"Mạnh cô nương, nhận tiền của ngươi thì tính cho ngươi một quẻ."
Thần sắc Mạnh Vịnh Tư chút gượng gạo, nàng ngoài một chuyến để xem bói.
kiệu của nàng cách đây còn vài trượng.
Lỡ như vội vàng bỏ mà đối phương cứ bám riết buông, thì giữa thanh thiên bạch nhật thế chẳng càng thêm khó coi ?
"Đường nhân duyên của Mạnh cô nương lận đận." Tiêu Vân Chước lập tức phủ đầu.
Mạnh Vịnh Tư sững .
"Nhìn tướng mạo của cô nương, trong vòng một năm trở đây hẳn là gặp ít chuyện phiền lòng."
"Đào hoa bên cạnh tuy vượng nhưng thảy đều chính duyên."
"Đặc biệt là nam t.ử gần đây ngươi xem mắt, cực kỳ xung khắc với Mạnh cô nương, chính là một kiếp đào hoa thực thụ."
"Nếu tránh khỏi, cả đời của ngươi xem như bỏ ." Tiêu Vân Chước tiếp tục phán.