Xuân Bình nghĩ tới đó, ánh mắt Đại tiểu thư càng thêm vài phần khinh mạt.
Đích nữ danh chính ngôn thuận đến mà lòng chủ mẫu thì cũng chỉ một hai năm là gả tống . Với cái loại tài mọn như Đại tiểu thư, e là ngay cả một gia đình môn đăng hộ đối cũng chẳng tìm nổi. Vài năm nữa, cùng lắm cũng chỉ là hạng bà con nghèo rớt mồng tơi của Tiêu gia mà thôi.
Cái thứ gọi là tình , qua , dây dưa gắn bó thì mới bền lâu .
"Mang mấy cái rương tiểu môn phía sườn phủ, bố thí cho bên ngoài ." Vân Chước thu tay về, nhấp một ngụm ấm, hờ hững lệnh.
Dạo gần đây trời lạnh thấu xương, bên ngoài cổng nách của những đại gia tộc thường ít dân nghèo túc trực, dù chỉ bố thí vài miếng cơm thừa canh cặn, bọn họ cũng vui mừng khôn xiết, cảm đức phụng ơn.
"Đại tiểu thư, điên ! Quần áo thế thể đem vứt ?! Hơn nữa đây đều là đồ Biểu tiểu thư đích tuyển chọn, bộ nào bộ nấy đều là chất liệu thượng hạng, để đám tiện dân bên ngoài mặc , chẳng là đang sỉ nhục Biểu tiểu thư ?! Phu nhân mà sẽ vui !" Xuân Bình lập tức thét lên.
Dĩ nhiên là quần áo Biểu tiểu thư cho phần lớn đều là mẫu cũ, cũng là đồ mặc qua vài ...
áo quần hỏng hóc gì , Đại tiểu thư mới chân ướt chân ráo tới đây, còn đang mặc bộ đồ bông thô kệch tầm thường kìa, cho đồ thế thì nên đủ mới !
Vân Chước chỉ cảm thấy chuyện với con hầu Xuân Bình thật sự là phí sức.
Nàng đưa mắt ngoài, trực tiếp gọi mấy nha khác .
Ngoài Xuân Bình , bên ngoài còn năm tiểu nha nữa, tuổi chừng mười bốn đến mười tám, dung mạo tuy kiều mị bằng Xuân Bình nhưng cũng coi là đoan chính.
Xuân Bình mấy đứa , trong lòng nhịn mà mỉa mai một tiếng.
Nàng là nha nhất đẳng do đích phu nhân phái tới, nàng mở miệng thì mấy con hầu thô sử đố đứa nào dám loạn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-5-sao-lai-mac-khong-duoc-1.html.]
Đám nha thành một hàng, chỉ thấy Vân Chước tiến đến bên cái tay nải trông vẻ bình thường gì lạ, nhấc cái bọc to đùng và nặng trịch đặt lên bàn, ung dung mở .
Vừa mở một cái, tất cả mặt đều trợn tròn mắt, đến ngây dại!
Bên trong cái bọc rách rưới xí nồi niêu xoong chảo, mà là... tài vật!?
Ai đời đem gia sản bày biện bừa bãi như thế bao giờ?!
Vân Chước đặt một xấp ngân phiếu dày cộm sang một bên, chỗ còn là vàng bạc châu báu.
Nàng lục lọi bên trong vài cái, cuối cùng mở một chiếc hộp nhỏ, bốc một nắm hạt vàng tròn trịa bày đó, sáng lấp lánh. Thứ ánh kim rực rỡ càng tôn lên đôi bàn tay trắng ngần, ch.ói mắt của nàng.
"Ta mới đến, e là sai bảo các ngươi trôi, nên cứ thẳng thật cho xong. Xuân Bình năng ồn ào vô lễ, đáng phạt, tát miệng hai mươi cái tống khỏi viện của . Trong các ngươi ai sẵn lòng ? Đương nhiên, nếu cũng ép, tiền đủ để ngoài thuê vài nha khác hợp ý hơn ." Vân Chước bình thản vô cùng.
Lúc nàng mới đến ăn mặc phần giản dị, chẳng qua là để tránh lộ liễu của cải, rước họa từ bọn bất lương mà thôi.
Có tiền mua tiên cũng , chỉ cần bạc đủ thì chẳng nỗi uất ức nào mà nàng chịu cả.
"Nô tỳ !" Quả nhiên, một nha vóc thô đậm, khỏe mạnh bước .
Gan đấy chứ, vì tiền mà dám đắc tội với đương gia chủ mẫu.
"Ngươi nghĩ kỹ ? Xuân Bình là do phu nhân đưa tới, nếu ngươi theo lời , chỉ sợ phu nhân nổi giận sẽ bán ngươi đấy." Vân Chước nàng , hỏi.
"Chẳng giấu gì Đại tiểu thư, nô tỳ mới phủ vài ngày. Trận tuyết lớn năm ngoái đè sập nhà cửa, vì tiền sửa sang nên ông bà và nô tỳ đều c.h.ế.t rét cả, bất đắc dĩ mới bán nô. So với việc phu nhân ghét bỏ, nô tỳ thấy tiền mới là đáng sợ nhất! Nếu nô tỳ tay mà Đại tiểu thư sẵn lòng ban thưởng, thì nô tỳ nguyện vì tiểu thư mà liều mạng cũng !"