Không trùng hợp đến thế chứ?
Thổ huyết đen, đây là... sắp c.h.ế.t ?
Tiêu Văn Việt nhíu mày Vân Chước một cái.
Nếu lão phu nhân xảy chuyện lúc , thì chỉ thể của quá đen...
Sau cái danh tiếng chắc chắn sẽ nát bét như bùn nhão.
Hối khí trừ, Vân Chước chuyển ý niệm kinh siêu độ.
Kinh văn thoát khỏi miệng tựa như dát vàng lên , thần sắc nàng thành kính, bất cứ sự việc gì quấy nhiễu.
Dần dần, xung quanh trở nên thanh minh, mơ hồ thêm vài phần ấm áp.
Một lát , Vân Chước dậy, nhấc chân bước phòng lão phu nhân.
Nàng bỏ loại hương điều chế sẵn lư hương châm lửa.
Rất nhanh, khói hương lan tỏa...
"Ngươi chỉ pháp sự thôi mà, thứ dùng!" Tiêu Văn Việt thực sự nổi nữa.
Nàng trong viện lảm nhảm niệm chú thì cũng thôi .
nếu đặt đồ linh tinh phòng lão phu nhân, lỡ thái y ngửi thấy, khó tránh khỏi nghi ngờ nàng hạ độc hại .
Đến lúc đó cái mạng nhỏ đừng hòng giữ !
"Đây là hương dùng để trừ tà trị bệnh, đốt một lát là , cũng sợ kiểm tra." Vân Chước .
Trong loại hương , nàng dùng đều là d.ư.ợ.c liệu chính thống: Quỷ tiễn, Quỷ cữu, Địa long, Phục thần, Bạch phục linh, Nhũ hương, Hùng hoàng cùng Ngải thảo...
Vốn dĩ đều tác dụng thanh nhiệt giải độc, ninh tâm an thần...
"Ta ..."
Tiêu Văn Việt lập tức định tay mang lư hương .
Thế nhưng tay kịp chạm lư hương, một bóng đen to lớn từ cửa ập đến.
Cái bóng rộng lớn đó khiến tim Tiêu Văn Việt thắt .
Quay đầu , thế mà là phụ về!
Sắc mặt biến đổi, vội rụt tay , liếc Vân Chước một cái cúi gằm mặt xuống:
"Cha, về ạ..."
Tiêu Văn Yến cũng lập tức ngoan ngoãn như cún con, im thin thít tại chỗ, ánh mắt cũng dám đảo loạn xạ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-46-sap-chet-roi-sao-2.html.]
Vân Chước cũng nương theo ánh đó mà trông sang.
Nàng thấy một hình kiện tráng vĩ ngạn.
Đây là cha nàng, dung mạo trong ký ức trở nên mơ hồ, mãi đến tận lúc tận mắt thấy, mới dần dần trùng khớp với hình ảnh trong quá khứ.
Cha nàng sinh , chỉ là bộ râu mặt khiến cả thêm phần thô kệch.
Khuôn mặt nghiêm nghị toát vài phần hung thần ác sát, mang cảm giác lạ chớ gần.
Nàng nhớ mang máng hồi nhỏ cha nàng cũng lắm, giờ như sát thần thế ?
"Chước nhi?"
Tiêu Trấn Quan khẽ nhíu mày, thăm dò gọi một tiếng.
Đôi lông mày đang căng thẳng giãn đôi chút, đó ông hỏi: "Các con đang gì ?"
Tiêu Văn Việt lư hương, do dự một lát vẫn :
"Con đang định mang lư hương ngoài, sợ hun đến tổ mẫu."
"Mùi hương giống loại tổ mẫu con dùng đây." Tiêu Trấn Quan nghiêm giọng thêm.
Mặt Tiêu Văn Yến trắng bệch, hiểu Nhị ca thật.
Thứ trong lư hương rõ ràng là do Đại tỷ , nàng phạm thì tự gánh chứ!
Tiêu Trấn Quan bỏ bê con cái.
Mỗi tháng ông về nhà tuy ít, nhưng nào về cũng nhất định kiểm tra bài vở, dồn gần như bộ tinh lực ba đứa con trai.
Cả ba đứa đều khá thông minh, thường ngày thể ứng phó , nhưng cũng lúc đạt yêu cầu.
Những lúc đó sẽ ăn một trận đòn.
Tiêu Văn Việt cũng nhớ cha ruột khi quân doanh như thế .
Khi đó ông còn dễ chuyện, uy vũ nhưng cũng từ hòa.
khi quân doanh mưu chức, ông dần đổi.
Mỗi gặp đều nghiêm khắc hơn , nụ ngày càng ít , lúc nào cũng nhíu mày khiến mà phát sợ.
"Đây là d.ư.ợ.c hương."
Vân Chước gặp qua ít , cũng sắc mặt cha ruột.
Ông sắp nổi giận đây.
Trông cũng dọa phết.