12. SAU KHI HỒI KINH, ĐẠI TIỂU THƯ THẦN TOÁN VANG DANH KHẮP THIÊN HẠ - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-02-09 11:35:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nhờ Vân Chước đưa tiền thật sự cha tức c.h.ế.t, ý định ban đầu là cho họ đến nỗi tệ hại như . giờ đột nhiên tỉnh ngộ , nhiều khi đều là do Phương Lâm khích bác, mỗi phạm , Phương Lâm cũng luôn là đầu tiên xuất hiện, bảo chạy mau thì cũng là giúp bằng giọng điệu âm dương quái khí. Phương Lâm càng hiểu chuyện bao nhiêu càng nổi bật sự ngu xuẩn của bấy nhiêu, cha ghét bỏ mới lạ.

Hắn còn là thiếu niên lang năm xưa nữa, dù cũng lăn lộn bên ngoài mười năm, mọc chút tâm nhãn nào.

Vân Chước thấy dần trở nên chấp nhất, linh hồn tựa hồ sắp sinh oán niệm, chỉ nhàn nhạt : “Lúc sống ngươi là kẻ não, nếu c.h.ế.t còn kéo lụy cha , thì ngươi thà rằng từng tồn tại còn hơn. Ta ngại ngươi hồn phi phách tán , để tránh hại .”

Người c.h.ế.t chút chấp niệm là bình thường. nếu sinh oán khí, thậm chí mặc kệ nó phát triển đậm đặc hơn, thì sẽ thành âm sát oán quỷ, thể hại sống. Hắn với cha Hồ gia chung quy là huyết nhục tâm liên, nếu thành oán quỷ sẽ gây những ảnh hưởng cho cha , hai vị lão nhân về già sẽ vất vả lắm đây.

Một câu của Vân Chước lập tức dội một gáo nước lạnh buốt linh hồn Hồ Thăng. Muốn oán lắm, mà dám nữa. Phương Lâm là kẻ , nhưng suy cho cùng vẫn do quá tùy hứng mới khiến cha day dứt và lo lắng bao năm.

“Đa tạ tiểu sư phụ chỉ điểm.” Hồ Thăng xua tan oán khí, lập tức ngoan ngoãn thưa một tiếng, đó cha , : “Lao phiền tiểu sư phụ với họ, là con , họ lo lắng . Nếu kiếp , con nhất định sẽ một đứa con ngoan.”

“Truyền lời ngay tại chỗ? Ngươi dọa c.h.ế.t ai hả?” Lời với những gì nàng với cha Hồ gia là sai biệt đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-30.html.]

Hồ Thăng ngẩn , nhưng lập tức hiểu : “Lao phiền giúp một tay, tối nay cho con báo mộng, trong mộng con sẽ bảo cha trả tiền bùa cho .”

“Được.” Vân Chước gật đầu. Số tiền nhận lúc khá nhiều, nhưng đó là tiền giao dịch đưa tin và di vật nên coi như xong xuôi. Báo mộng đương nhiên tính riêng.

Quỷ hồn báo mộng là chuyện thường tình, điều mộng cảnh vốn hư ảo, dễ sụp đổ hoặc đổi theo ý nghĩ của mộng, thế nên dù nhiều âm hồn báo mộng nhưng nếu tìm thời cơ thích hợp thì vẫn thể mộng , hoặc dù cũng truyền đạt chính xác ý tứ. Vân Chước thể để âm hồn nhập mộng, tất nhiên cũng hạn chế, nhất là chung huyết thống, nếu thì cũng là quan hệ cận, khí trường hợp .

Hồ gia loạn thành một đoàn. Phương Lâm vẫn đang khăng khăng phủ nhận, thấy Hồ cô nương vẫn mặt đầy đề phòng, mũi dùi của đột nhiên chuyển hướng sang Vân Chước.

“Bá phụ bá mẫu, Tương Tương, chúng chung sống bao năm qua, con là thế nào chẳng lẽ hiểu chút nào ? ! Con nhớ ... đây con từng gặp cô nương , lúc đó cô cầu xin con bố thí nhưng con từ chối, chắc chắn vì thế mà đem lòng báo thù!” Phương Lâm bắt đầu nhăng cuội.

Người dù sạch sẽ đến mấy cũng chịu nổi sự điều tra. Trong viện của sớm còn dấu vết thư từ của Hồ Thăng, nhưng bao năm qua việc ở hiệu vải Hồ gia, cũng lén lút thu nhận chỗ , khó tránh khỏi để bằng chứng chứng minh hề thành thật.

“Công t.ử thần đới hàm đào hoa, đây là hai vợ ?” Vân Chước vui giận một câu, “Ngươi tuổi mới đính hôn quả thực dễ dàng, nhưng đó cũng là cái cớ để ngươi nuôi ngoại thất, sinh con đẻ cái bên ngoài chứ? Lừa hôn, đúng là súc sinh bằng nha.”

Linh hồn Hồ Thăng khẩy một tiếng. Phương Lâm tiểu t.ử , thừa nhận thì thôi , trêu đại sư gì?! Xem kìa, khui chứ gì! May mà đại sư tới kịp lúc, nếu để khi thành mới tới, Hồ gia thật sự Phương Lâm hại t.h.ả.m !

Loading...