Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đống trang sức là thù lao của nàng, còn tổng ngân phiếu thông dụng sắp gửi lên tới hơn sáu vạn lượng.
"Con rời nhà mười năm . Trước khi , nhà con vốn bán vải, cha con suốt ngày quanh quẩn ở cửa tiệm, mỗi năm đến một nửa thời gian nhà. Mỗi thấy con là ông ép con sách, gò bó con xem sổ sách! Sau đó một , con nương con ho liên miên, bèn tiêu một ngàn lượng bạc mua một loại t.h.u.ố.c, ngờ là t.h.u.ố.c giả. Tuy con lừa nhưng dù cũng là lòng , mà cha con chuyện đ.á.n.h con một trận tơi bời..."
"Họ lúc nào cũng mở miệng là tiền, đóng miệng là tiền, nên con nghĩ nhất định kiếm thật nhiều tiền, giỏi giang hơn cả cha con để xem ông còn mắng con nữa ! Thế là trong lúc tức giận, con dọn dẹp hành lý bỏ nhà ..." Tiểu quỷ thở dài một tiếng.
Hối hận ? Hối hận chứ!
Tiền bạc dễ kiếm như . Hơn nữa bôn ba bên ngoài dựa dẫm, nơi nào cũng tự dựa chính , cẩn trọng dè chừng. Đã nhiều suýt chút nữa mất mạng, nhưng nào cũng may mắn thoát c.h.ế.t, cứ ngỡ thể luôn may mắn như , nào ngờ cuối cùng vẫn khách t.ử dị hương.
Vân Chước kể chuyện tiêu một ngàn lượng bạc mua t.h.u.ố.c giả, cũng cha đập cho một trận. Một ngàn lượng, đủ để mua bao nhiêu giấy bùa và chu sa cơ chứ? là đồ phá gia chi t.ử.
Tiểu quỷ lải nhải kể ít chuyện cũ, một lát , Vân Chước đến nơi. Chỉ là trạch ... trông thật khí phái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-26.html.]
"Nhà con đổi ? Lúc con , con đường cửa gì rộng rãi thế ! Giờ thì thể đỗ bao nhiêu là xe ngựa !" Tiểu quỷ bay vèo tới, đỉnh đầu chính là tấm biển "Hồ trạch".
Mà ở cổng phủ lúc qua ít. Hôm nay, Hồ gia thế mà hỷ sự?
Vân Chước cũng ngăn hỏi, mà để tiểu quỷ bay trong dạo một vòng. Tiểu quỷ một lát trở , linh hồn toát một luồng khí tức u sầu và phức tạp: "Hóa , hôm nay là ngày con đính hôn, chớp mắt một cái con bé mười bảy , lúc con nó vẫn còn là một đứa trẻ..."
Vân Chước trong, nhưng qua đường xung quanh đông, nàng cũng một vài tin tức hữu dụng. Hồ gia lúc dường như khác hẳn so với thời điểm tiểu quỷ bỏ nhà , nay là một trong những phú thương tiếng tăm tại kinh thành.
Hồ gia vẫn bán vải, thương hiệu mở khắp nơi, chính là đông gia của "Cao Thăng vải phường" lừng lẫy. Vân Chước nhiều nơi nên cũng đôi chút về Cao Thăng vải phường . Hiệu buôn dệt vải cực kỳ tuyệt luân. Nghe mấy năm họ còn nghiên cứu một loại vải vàng mỏng như cánh ve, cung đình chọn để may y phục cho Hoàng đế. Vải mịn màng thoáng khí, Hoàng đế vô cùng yêu thích và ban thưởng ít. Loại vải vàng là đồ dùng riêng trong cung, ngoài còn Lưu Vân Cẩm, T.ử Ngọc Sa cùng vài loại vải quý hiếm khác, cung đủ cầu.
Vân Chước linh hồn đang lơ lửng giữa trung... là một tên ngốc. Nhà núi vàng núi bạc, tự đến vùng biên giới bán mạng lái buôn? Kiếm mấy vạn lượng bạc đó quả thực ít, nhưng so với tấm biển vàng của Cao Thăng vải phường thì... đáng là bao?
Hôm nay đông gia hiệu vải hỷ sự, ít khách khứa mang theo thiệp mời tìm đến. Vân Chước cũng bước lên phía , tiểu sai trông cửa chặn , nàng trấn định mở lời: "Ta thiệp mời, nhưng là bằng hữu của công t.ử quý phủ, lao phiền báo cho chủ t.ử trong phủ một tiếng, nhận ủy thác của Hồ Thăng đến gửi thư."