"Không Thiền đại sư ngàn vạn đừng giận, con nhỏ hoang dã hiểu chuyện nên bậy mà thôi."
"Những ngày qua chúng con ngài giảng Phật thấy ích vô cùng. Đêm qua con còn mộng thấy Phật Tổ, Ngài điểm hóa nữa đấy! Sáng sớm tinh mơ lúc trời hửng sáng con vội vã đến đây, hôm nay nhất định thể trúng , xin ngài hãy mau bắt đầu thôi..."
" , đúng , đừng chấp nhặt với con nhỏ gì, bản lĩnh của ngài chúng con đều rõ!"
"..."
Không Thiền đại sư những lời khẩn khoản của chúng nhân, trong lòng lấy đắc ý.
Đến kinh thành, gã tốn ít công sức mới gây dựng danh tiếng như hiện nay. Chỉ cần thêm một thời gian ngắn nữa, khi giá trị bản tăng cao, gã cần vất vả giảng Phật xem bói cho nữa, chỉ việc tìm một ngôi chùa yên mà ở, chuyên pháp sự, tụng kinh, khai quang kiếm tiền là đủ dùng cả đời. Vừa con nhỏ quấy rối suýt chút nữa loạn kế hoạch của gã.
Gã đảo mắt trong đám đông, định vị ba gã định xem bói hôm nay, kỹ thẻ tre trong tay họ để đảm bảo lát nữa rút sẽ khớp.
"Không Thiền đại sư, đừng vội chứ?" Khi Không Thiền đại sư định mở miệng, giọng của Vân Chước vang lên nữa.
Giọng nàng trong trẻo như suối reo đá, khiến cảm thấy êm tai và bình an, kìm mà thu hút theo.
"Đại sư Mệnh Cung sáng sủa, là tướng tinh thông học vấn, chắc hẳn từ sáu bảy tuổi ngài sách. Tuy nhiên Ấn Đường sẹo, lông mày loạn là điềm cát tường, hẳn là gia cảnh bần hàn trắc trở... Mũi ngài cong mà thẳng, tài tinh trồi sụt, tính sơ qua thấy năm ba mươi tuổi ngài phát một khoản hoành tài. Ngoài ngài em chị em, bằng hữu chí cốt, Quan Tinh xâm Thiên, thể nhờ vợ mà lộc. hiềm một nỗi Phu Thê Cung của ngài lõm xuống, ẩn hiện vân tà... Đại sư , khoản hoành tài của ngài lai lịch chính đáng, là dùng chính duyên của mà đổi lấy đấy?"
"Câm miệng! A Di Đà Phật, bần tăng với ngươi thù oán gì? Sao ngươi dám ngậm m.á.u phun , ô nhục thanh danh bần tăng..." Không Thiền đại sư tâm thần đại loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-23-dung-la-phat-song-ma.html.]
Gã thuở nhỏ sách vốn thiên phú, hiềm nỗi nhà nghèo nên thể đổi đời bằng con chữ! Bị khinh rẻ, lân đận đến năm ba mươi tuổi mới bà mối giới thiệu cưới một hoa khôi lương, gã khi đó cũng ngờ đàn bà đó nắm trong tay ít tiền bạc. Gã dỗ dành để lấy tiền về tay , mang tiền đó ngoài ăn...
"Quê quán đại sư chắc là vùng Cam Châu vùng Quan Trung, đó xa nhưng đường sá thuận. Ngài cũng từng ăn nhưng mệnh quý nhân, tài bạch , đúng chứ?"
Bàn tay tay áo của Không Thiền đại sư kìm mà run rẩy mấy hồi. Con nhỏ sai một phân một ly nào.
"Đuổi nàng ngoài!" Không Thiền đại sư giận dữ quát.
"Ta còn xong mà?" Vân Chước vẫn thản nhiên, "Đại sư lúc nãy bói cho , dẫn dắt vài câu cho rằng cha . Chỉ tiếc ngài chẳng đúng một lời nào, cha đều khỏe mạnh, em bình an, xuất giàu , ngài đúng một chữ. Ngài tự xưng là cao tăng tu hành từ nhỏ, nhưng bản lĩnh và mặt tướng rõ ràng khác xa hình tượng ngài xây dựng, lẽ nào... tăng điệp của ngài là giả?"
Lúc , mấy tiểu đồng định tay kéo Vân Chước . kịp chạm nàng, bên ngoài một đội nhân mã kéo đến.
Là của quan phủ.
Sắc mặt Không Thiền đại sư biến đổi dữ dội, lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Vân Chước ung dung : "Ta sợ lời ai tin, nên khi đến báo án . Quê ngài tuy xa nhưng tìm một quen Không Thiền đại sư thật sự đến nhận diện chắc cũng khó ."
Trong sổ tịch của Hộ bộ ghi chép chi tiết về hình dáng, nốt ruồi của Không Thiền đại sư, chỉ cần kéo gã hòa thượng đối chiếu là lòi đuôi ngay.