Khương thị chịu gật đầu, Huệ ma ma cũng thở phào nhẹ nhõm. Hai vị thiếu gia xưa nay vốn lời phu nhân, mấy ngày tới chắc chắn sẽ ngoan ngoãn ở Tích Vi Đường.
Huệ ma ma theo của Khương thị sang viện của hai vị thiếu gia mời . Nhìn theo bóng lưng Huệ ma ma, Khương thị nhịn mà bật thành tiếng.
Vừa lúc Khương Nhụy tới, Khương thị càng thêm hớn hở, đon đả sắp xếp chỗ cho nàng xuống.
"Cô mẫu chuyện gì vui ?" Khương Nhụy vẻ mặt hiếu kỳ, hàng lông mi dài khẽ chớp động.
Khương thị mấp máy môi, cuối cùng cũng lời nào về lão thái thái, chỉ thu liễm cảm xúc đôi chút đoan trang : "Có chuyện gì , chẳng qua đám trẻ các con trưởng hững, thấy an lòng. A Nhụy, dạo sức khỏe lão thái thái , y phục con nhớ mặc màu sắc thanh đạm một chút."
Khương Nhụy vốn thông minh, liền lão thái thái e là xong .
"Trận bệnh của lão thái thái thật sự quá nặng, bao nhiêu thái y cũng chữa khỏi. Lúc nãy cháu thấy Huệ ma ma dẫn sang phía Việt biểu ca và Yến , ..." Giọng Khương Nhụy thấp xuống vài phần, ý tứ rõ ràng.
Năm ngoái khi nàng cập kê, cô mẫu ý định chọn một trong hai vị biểu ca phu quân cho nàng .
Nhị biểu ca đối xử với nàng ôn hòa hơn, chỉ là sức khỏe kém, nhiều năm công danh , tuy cô mẫu thương yêu nhưng phận con thứ trong cái nhà vẫn chịu chút uất ức, bằng Đại biểu ca tính tình vững chãi.
Thế nên nếu thật sự chọn một , đương nhiên Đại biểu ca là nhất.
Cô mẫu luôn thấy Đại biểu ca đủ lời, cũng thật sự ý gả nàng qua đó, như cũng khiến tình cảm con thêm phần thiết. Khốn nỗi lão thái thái đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-19-sao-choi.html.]
Đại biểu ca năm nay hai mươi ba tuổi , lão thái thái cứ ngăn cản cho thành . Trưởng t.ử định hôn, thứ t.ử càng khó bàn chuyện cưới hỏi, vì chuyện mà Khương Nhụy cũng thấy lão thái thái thật đúng là hồ đồ, chướng mắt vô cùng.
"Huệ ma ma cũng chẳng mời họ hầu hạ t.h.u.ố.c thang, mà là con nhỏ Vân Chước lắm chuyện, đòi bày vẽ một buổi pháp sự ở viện lão thái thái!"
Khương thị đoạn, thấy nực thấy mất mặt: "Lúc nãy quản gia cũng tới báo, con nhỏ đó đến cả nha cũng chẳng mang theo khỏi cửa, vội vã hấp tấp chẳng ! Tiểu thư khuê các nhà ai hiểu lễ nghĩa như nó? Cũng may mới về ai nhận , bằng mặt mũi chẳng giấu !"
Hôm qua nó về bà dặn kỹ, ngoan ngoãn ở trong nhà, ngoài. Thế mà nó dám coi lời bà như gió thoảng bên tai!
Khương Nhụy lộ vẻ ngạc nhiên, chút do dự : "Cô mẫu... Những năm qua biểu tỷ dựa cái gì để mưu sinh ạ? Lúc nha Xuân Bình chẳng trong cái bọc lớn biểu tỷ mang theo là vàng bạc châu báu ? Thứ đó... từ mà ? Giờ tỷ vội vàng ngoài như , xảy chuyện gì ?"
Sắc mặt Khương thị cũng đổi.
Đứa con gái quá quỷ quái. Ăn mặc hàn vi như thế mà mang theo ít tài vật, hôm qua bà định hỏi cho lẽ, ai ngờ con trai cả đột nhiên tới bà tức quá mà quên mất.
Một cô nương mười mấy tuổi đầu, thể dựa cái gì để kiếm sống mà kiếm nhiều tiền như ?
" là cái đồ khốn nạn! Tốt lòng đón nó về, nếu nó nhơ nhuốc môn phong, thà dùng một dải lụa trắng thắt cổ nó cho xong!"
Khương thị tức giận đập bàn: "Nhỏ tuổi mà tâm cơ ít, nay mới gặp lão thái thái một khoe khoang bản , còn đòi pháp sự, bộ tưởng là thần tiên hạ phàm, thổi một tiên khí là cứu sống chắc?! Chuyện trong nhà đóng cửa bảo còn đến nỗi trò quá lớn, nó chủ trong nhà đủ còn chạy ngoài phát điên! Thật là tức c.h.ế.t mà!"